Trả lại mùa Xuân cho em

21:46 |

Trả lại mùa Xuân cho em

Đà Lạt sương mờ chất chứa bao kỷ niệm, không biết em còn nhớ hay không? Những con đường, từng góc phố ta qua, những con người vừa quen vừa lạ, hai tâm hồn trống vắng của hai người xa xứ tìm chút hơi ấm giữa mùa Xuân.

Trả lại mùa Xuân cho em
“Ôi! Mùa xuân sao không có mưa phùn?” - Anh buột miệng hỏi hồn nhiên trong buổi đầu gặp gỡ. Phải... cao nguyên giờ đã mùa khô nên không có gió lạnh, chẳng có mưa phùn, chỉ có nắng, gió và dã quỳ tỏa hương ngào ngạt.

Em mỉm cười “mùa Xuân trong mùa Hạ”. Bỗng thấy thèm một chút hương xưa, chút gió lạnh, sắc hoa đào của đất trời phương Bắc... Giờ đây bên bếp lửa hồng của nồi bánh chưng sùng sục, mẹ lặng lẽ lau nước mắt vì nỗi nhớ con.

Phút giao thừa lặng lẽ trôi qua, anh ngập ngừng trao em nụ hôn nóng bỏng. Bài hát cũ của ABBA từ xa vọng lại, phút giao thoa của đất trời em cười bảo ta ước hẹn một điều, “mình bên nhau mãi nghe anh?”. Tiếng em thỏ thẻ muôn ngàn hơi ấm rồi chợt buồn là điều ước có khi nào thành hiện thực?
Khi em đi để lại nỗi nhớ nao lòng. Em đã mang mùa Xuân của tôi đi mãi.

Hôm nay run run khi nhìn số lạ, rồi thảng thốt nghe giọng nói ngày xưa “quê mình giờ hẳn còn rét lắm phải không anh?”.

Nhớ ngày ấy, em lần đầu đón mùa xuân xứ Bắc, rét run bên bếp lửa hồng, nhìn đất trời sang xuân như một người viễn khách rồi lạ lẫm nhìn cành đào thế quê anh. Em yêu tết nơi này nhưng em sợ giá rét, lại ngẩn ngơ tìm một chút hương xưa, chút nắng vàng và sắc dã quỳ ngai ngái.

Không hiểu vì sao mỗi đứa mỗi nơi. Tại anh, tại em, hay tại mùa Xuân chưa đủ ấm?


Đình Dũng(Dantri)
Đọc thêm…

Hoài niệm tháng Giêng

21:40 |

Hoài niệm tháng Giêng

Cứ độ ra Giêng, mưa xuân lất phất bay, bà ngoại lại nhìn trời chép miệng “Giêng dài Hai rộng” rồi khẽ thở dài. Cả đời bà tháng Ba ngày Tám và buổi Giêng hai là những tháng ngày giáp hạt nặng nề đã ăn sâu vào tiềm thức thành nỗi ám ảnh khôn nguôi.

Hoài niệm tháng Giêng
Cũng vào tiết xuân này, cũng mưa bụi bay lất phất, bà nhặt nhạnh từng củ khoai tròn mẩy xếp vào đôi quang gánh cho chị đi chợ huyện. Nhìn chị cong lưng với gánh khoai kĩu kịt chạy cho kịp mọi người mà thương. Từ ngày bố mẹ bận công việc nông trường, mọi ăn uống chi tiêu, chợ búa chỉ mình chị cáng đáng. Cả gánh khoai nặng trĩu, khi về chỉ toòng teng trong đôi quang gánh vẻn vẹn năm lon gạo, vài con cá trích, không quên đùm kẹo gừng và cái bánh đa cho mấy đứa em...

Có bận mình đòi theo chị, đường từ nhà đến chợ huyện dài cả chục cây số, chị cáu gắt không cho đi, dọa nạt mãi không được cuối cùng chị dỗ dành “Em ở nhà ngoan, tí về chị mua cho nửa bánh pháo”. Nghe vậy mình mừng húm, cả buổi sáng đi ra đi vào thấp tha thấp thỏm. Trưa chị về cho nửa bánh pháo tép, sướng rơn nổ đì đùng quên ăn. Biết đâu rằng nửa bánh pháo bằng mấy lon gạo, bị bà mắng chị khóc dấm dứt, từ đó về sau không chơi pháo nữa. Lấy chồng xa với bộn bề công việc, không biết chị còn nhớ những kỷ niệm xưa không?

Mô hình Hợp tác xã làm ăn kém hiệu quả, người ta bắt đầu chuyển đổi, đưa cây cao su về  trồng trên vùng đất Tây Gio Linh này với hy vọng thay da đổi thịt cho vùng đất bị bom đạn giày xéo, chất  độc hóa học, hàng rào điện tử biến thành vùng đất chết. Chiến lược là việc các ông trên với người dân làm sao đủ ba bữa là tốt, cả làng nai lưng đi đào hố trồng cao su. Sáng sớm bảnh mắt đi, tối mịt không thấy mặt người mới về, bàn tay ai cũng phồng rộp. Nghĩ lại mà thương cho mấy chị con gái, đi chơi không dám cầm tay người yêu. Cuối tháng lếch thếch, lũ lượt về nông trường bộ nhận gạo, cái mùi ẩm mốc của gạo tồn kho lâu ngày nấu lên có mùi thơm lạ, nó đeo đẳng theo mình suốt cuộc đời, ngon hơn cả gạo Thái, gạo tám thơm. Cũng vào tiết xuân này, cũng mưa bụi lất phất bay, hoa xoan rụng đầy bờ mương, bà về trời, nhẹ nhõm thanh thản như chính cuộc đời bà vậy.

Lớn lên đi học xa nhà, thi thoảng những kỷ niệm xưa ùa về, đó là những lúc trên đường phố bắt gặp tiếng rao “Ai khoai lang nướng nào”, tha thiết, réo rắt. Mùi khoai nướng bùi bùi thơm thơm, dáng vẻ tảo tần của chị bán hàng gọi về nỗi nhớ chị, nhớ bà, gọi về kỷ niệm xưa khiến sống mũi cay cay. Thời gian có bao giờ quay trở lại để được thấy mưa bụi bay lất phất, hoa xoan rụng trắng bờ mương và được nghe bà thở than “Giêng dài, Hai rộng”.

Đình Dũng(Dantri)
Đọc thêm…

Buồn vui tháng Một

21:29 |

Buồn vui tháng Một

Tháng Một ngập ngừng gõ cửa bằng những vạt nắng tươi tắn, rực vàng. Nắng ngập tràn trên ban công, nắng nhảy nhót trên thềm nhà. Nắng trải dài, thơm lựng cả cánh đồng đang mùa gieo hạt.

Buồn vui tháng Một
Tháng Một mang tới cho mình bao cảm xúc mượt mà. Ta trầm ngâm, lắng đọng bởi tiếng nhạc vang lên từ nhà nào đó khi ngang qua con ngõ nhỏ. Cả phố lúc ấy hiền hòa, những lá bàng đỏ rực chen với lá xanh, chồi non khấp khởi kiêu hãnh vươn mình.
Có nhiều lúc, cảm giác như một ngày đã tan mất mà mình chưa làm được gì cho trọn vẹn. Lại cuống quýt nhẩm tính tới tính lui, giá như giờ mới bắt đầu hay giờ mới đầu năm - mới là tháng Một. Mình là đứa hay tiếc thời gian dù ở thời điểm hiện tại luôn thấy ăn năn vì đang phung phí.
Thẫn thờ nghe tin chú qua đời đột ngột, chưa kịp trăn trối gì với vợ con. Nhớ nụ cười tươi rói của chú khi mỗi lần gặp mình vẫn hiền lành hỏi “chị bé định khi mô lấy chồng”. Biết cuộc đời vốn vô thường, vậy mà những lần như thế này vẫn chẳng thể ngờ bao thu xếp an bài của số phận. Như khi một người hiền từ nào đó buộc phải rời khỏi cuộc sống tạm bợ này, mình lại nghĩ hẳn họ đã làm xong việc nhân gian…
Cạnh nhà chú, tuần sau có đám cưới. Khi dư âm tiếng trống kèn còn đó, đâu ai dám vui mà thắp nhạc rộn rã linh đình. Cuộc đời cứ vui đó buồn đây, nhiều khi niềm vui chưa kịp ráo đã phải ngập ngụa buồn.
Thế nhưng mọi sự sắp đặt và thu xếp của riêng mình vẫn phải làm. Ta không thể sống ơ hờ ngơ ngác, cứ phải cho bản thân nhiều dự định, nhất là khi tờ lịch vừa thay mới, ngày tháng còn dài thế kia. Tới khi năm tháng hết, tổng kết lại thấy mình chưa sắm tròn vai sẽ lại trách móc bởi đã mông lung quá nhiều.
Mỗi người có một cách để đối diện với cuộc sống. Nếu không thể lanh lợi và khéo léo để bước mỗi lần hai, ba bước, ta đành chậm rãi từ tốn bước từng bước một. Nhiều khi nhận ra mình bước hụt, bước sai, lại phải cười thân ái đắng cay mà nhấc chân lại từ đầu.
Mỗi ngày được gặp gỡ nhiều người, được nhìn rõ hơn về mọi điều bất toàn của cuộc sống, lại tự nhủ một điều đúng đắn rằng đời này làm gì có sự công bằng. Người quá thừa mứa đến độ hoang phí dành tiền của chỉ để mua vui, người cật lực tận tâm cả đời vẫn chui rúc trong căn nhà rách nát. Thế nên, kẻ thừa ích kỷ, thiếu cảm thông ngày một nhiều bởi chưa bao giờ họ đặt mình xuống vị trí người khác để thương cảm thay vì dè bĩu coi khinh.
Như bữa liên hoan năm mới, cô bạn đẹp xinh sành điệu nổi giận khi em bé bán hàng rong vô tình va vào người. Bạn tuôn ra xối xả đủ lời mạt sát mặc đứa bé rúm ró cúi đầu đến tội nghiệp, từ bữa đó mình buồn bởi hết thấy bạn đẹp và sang trọng.
Ở đời, mọi sự so sánh vẫn luôn khập khiễng, bởi tạo hóa đã luôn cho cá nhân này khác với cuộc đời kia. Nên chi thôi lúng túng hoài nghi mỗi khi so mình với bạn, ta cứ hơn mình mỗi ngày, mỗi năm là được. Hơn thua làm gì, đến khi nhắm mắt ai rồi cũng chỉ là hạt bụi. Chỉ mong đến ngày mình nằm yên đó, chẳng ai trách móc hả hê gì, vậy là an tâm.
Năm mới này đã khởi đầu bằng những vui và không vui. Sinh ra kiếp này đành phải chấp nhận, bằng lòng với hai mặt của cuộc sống, rằng sau những hân hoan ắt hẳn sẽ có vài ba tẻ nhạt. Sau đớn đau tận cùng, người ta buộc phải quên để tiếp tục vin vào niềm vui mà sống tiếp. Nên chừ tạm quên khoảng trời xám xịt âm u của mùa đông vừa đi khuất, đón nhận tháng Một về cùng mùa xuân rực rỡ với nắng gió reo vui.
Diệu Ái
Đọc thêm…

Nhóm truyện cười hay nhất ngày quốc tế phụ nữ 8-3

21:20 |
Nhóm truyện cười hay nhất ngày quốc tế phụ nữ 8-3
(Blog 4 mùa) Tuyệt chiêu của bà vợ lo xa, Đàn ông lý tưởng chỉ là ảo mộng, Lời nguyền của nhẫn kim cương, lý do không nên mua nước hoa tặng vợ... là những truyện cười hay nhất ngày 8/3.
 >>> Lý do không nên mua nước hoa tặng vợ
Trên một chuyến xe, người đàn ông hỏi người phụ nữ bên cạnh:
Lý do không nên mua nước hoa tặng vợ
- Mùi nước hoa của cô thơm quá. Cô có thể cho tôi biết tên loại nước hoa này không? Tôi đang muốn mua cho vợ tôi một lọ làm quà sinh nhật.
Người phụ nữ chưa kịp trả lời thì một người đàn ông khác nói chen vào:
- Tốt nhất anh đừng nên mua.
- Tại sao? - người đàn ông thắc mắc.
- Vì mua về lại không biết giải thích thế nào cho yên với chị nhà đâu.
- !?!

  >>> Tuyệt chiêu của bà vợ lo xa
Một người phụ nữ đi đến gặp họa sĩ để vẽ một bức chân dung cho mình.
Tuyệt chiêu của bà vợ lo xa
Bà ta nói với họa sĩ:
- Anh vẽ cho tôi một đôi hoa tai ngọc trai, một sợi dây chuyền và nhẫn bằng kim cương, một chiếc vòng tay ngọc lục bảo và một chiếc đồng hồ bằng vàng nhé!
Người họa sĩ ngạc nhiên:
- Nhưng thưa bà, bà có đeo món trang sức nào đâu?
- Tôi biết. Nhưng đây là đề phòng cho trường hợp tôi chết trước chồng tôi. Tôi biết chắc chắn thế nào ông ta cũng sẽ tái hôn ngay lập tức. Tôi muốn cô vợ mới của chồng tôi sẽ phải tức điên lên khi lục tung nhà tìm những món trang sức này.
- !!!

  >>> Đàn ông lý tưởng chỉ là ảo mộng
Tại quán cà phê nhỏ, một người phụ nữ trẻ đang nói với bạn bè mình về mẫu người đàn ông lý tưởng để lấy làm chồng. Cô nói:
Đàn ông lý tưởng chỉ là ảo mộng
- Các cậu biết không, người mà tớ lấy làm chồng phải là một người đàn ông hoàn hảo. Anh ấy phải là ánh sáng giữa màn đêm, biết hát, biết khiêu vũ, biết kể truyện cười và đặc biệt phải luôn có mặt ở nhà vào mỗi tối.
Một người phụ nữ trung niên ngồi gần đó nghe lỏm được câu chuyện, liền chen vào:
- Này cô gái, nếu đó là tất cả những gì cô muốn thì tôi khuyên cô nên lấy cái ti vi ấy.
- !!!

>>> Lời nguyền của nhẫn kim cương
Hai người phụ gặp nhau trên phố, do đã lâu không gặp nhau nên họ quyết định vào một quán cà phê nói chuyện.
Lời nguyền của nhẫn kim cương
Trong khi trò chuyện sôi nổi, một người để ý thấy trên tay bạn mình có một chiếc nhẫn kim cương rất lớn. cô thốt lên:
- Ôi nhìn xem, chiếc nhẫn của cậu thật tuyệt vời làm sao!
Người bạn cúi xuống nhìn chiếc nhẫn rồi thở dài đáp:
- Đúng vậy, chiếc nhẫn này thật tuyệt vời. Đáng tiếc nó mắc phải một lời nguyền là phải lấy ông chồng của tớ.
- !?!
Đọc thêm…

Mắc mưu bà vợ lắm chiêu

21:06 |

Mắc mưu bà vợ lắm chiêu

(Blog 4 mùa) Tèo đang làm việc ở cơ quan thì nhận được điện thoại của vợ.
Mắc mưu bà vợ lắm chiêu
Vợ Tèo nói gấp gáp:
- Anh ơi, nhà mình bị trộm tới viếng rồi. Lúc nãy đi chợ về thì em thấy nhà cửa bị lục tung lên cả.
Tèo hốt hoảng:
- Trời ạ, thế nhà mình có bị mất nhiều không em?
- Trước hết là 5 triệu để trong tủ quần áo mất rồi. Giờ em đang đi xem lại đây. Cũng may là có người thấy hắn đang lẻn vô nhà khác nên bắt được. Giờ mình chỉ việc kiểm tra lại tài sản rồi báo thôi.
Tèo nghe vậy liền gấp gáp nói:
- Em vào phòng ngủ lấy ảnh cưới vợ chồng mình, lật phía sau ra xem tiền anh để đấy còn không?
Vài phút sau, vợ Tèo nói:
- Không thấy anh à. Anh có nhớ nhầm ở đâu không đấy?
- Em chạy vào nhà vệ sinh, mở nắp bồn cầu xem còn cái túi bóng bên trong không?
Vài phút sau, vợ Tèo gọi lại nói:
- Không thấy gì cả anh ơi, anh nhớ kỹ xem đã cất chỗ nào rồi?
Tèo gần như không thở được đáp:
- Không có đâu, anh chỉ cất ở hai chỗ đó thôi. 15 triệu tiền thưởng Tết năm ngoái anh giấu em cất ở hai chỗ đấy. Tên trộm này ghê thật đấy, mấy chỗ đó cũng tìm ra. Em nhớ nói kỹ với công an là 15 triệu nhé.
Vợ Tèo bỗng dưng cười lớn:
- Ha ha, không cần đâu. Chỉ là em đang tiến hành bài tập huấn kỹ năng ứng phó với mất trộm thôi.
- !!!
Đọc thêm…

Đau đầu vì không biết ai ngoại tình

21:00 |

Đau đầu vì không biết ai ngoại tình

(Blog 4 mùa) Thấy Nhím ngồi suy tư một mình, cô bạn thân tò mò hỏi:
Đau đầu vì không biết ai ngoại tình
- Có chuyện gì mà trông cậu có vẻ đăm chiêu thế Nhím?
- Tớ mới đọc trên báo thông tin ‘Cứ ba người là sẽ có một người ngoại tình’.
Cô bạn nghe thấy thế liền vỗ vai Nhím cười ha hả:
- A, thì ra có người đang lo chồng ngoại tình đấy à?
Nhím vẫn giữ vẻ mặt đăm chiêu đáp:
- Không hẳn, tớ đang không biết giữa chồng và bạn trai tớ ai mới là người ngoại tình?
- !?!
Đọc thêm…

Tuyệt chiêu giảm béo cho các cô nàng tham ăn

20:39 |

Tuyệt chiêu giảm béo cho các cô nàng tham ăn

(Blog 4 mùa) Đậu Đỏ rất béo, dù nhiều lần lên kế hoạch giảm cân nhưng đều không thành công.
Tuyệt chiêu giảm béo cho cô nàng tham ăn
Cuối cùng, Đậu Đỏ quyết định đến gặp bác sĩ để tư vấn, cô than vãn:
- Bác sĩ ơi, ông có thể chỉ tôi bí quyết để giảm cân thật nhanh không?
Bác sĩ nhìn Đậu Đỏ một lượt rồi hỏi:
- Cô có thử ăn kiêng và tập thể dục chưa?
Đậu Đỏ lắc đầu:
- Cũng có thử vài lần nhưng đều thất bại cả, mỗi lần đứng lên cân tôi đều rất buồn, nhưng thấy đồ ăn lại cứ thòm thèm. Tôi nên làm sao đây?
Bác sĩ trầm ngâm đáp:
- Từ mai cô cứ đứng trên cái cân mà ăn là được.
Đọc thêm…

Tiêu chuẩn của một người chồng tốt

20:32 |

Tiêu chuẩn của một người chồng tốt

(Blog 4 mùa) Jane và Marry ngồi tranh cãi với nhau xem chồng ai mới là tốt nhất. Jane nói:

- Chồng tớ là một người đàn ông rất yêu thương gia đình, anh ấy lúc nào cũng mang theo ảnh của tớ và con trong ví.
Marry trề môi nói:
- Thế mà có gì gọi là chồng tốt chứ?
Jane hậm hực hỏi:
- Thế không tốt thì phải thế nào mới gọi là chồng tốt chứ?
Marry nhún vai:
- Như chồng tớ, chồng tốt thì không cần có ví làm gì?
- !!!
Đọc thêm…

Bất ngờ trước lời thú nhận của vợ sắp cưới

20:27 |
Bất ngờ trước lời thú nhận của vợ sắp cưới

(Blog 4 mùa) Một cô gái nói với chồng sắp cưới :
- Trước khi cưới em sẽ thú thật những chuyện lăng nhăng của em trước đây .
Anh chồng ngạc nhiên :
- Hai hôm trước em đã chẳng nói hết rồi còn gì?
- Nhưng đó chỉ là chuyện xảy ra trước hai hôm đó.
- !?!


Đọc thêm…

Trực tiếp chung kết Laegue Cup Liverpool - Man City

23:56 |
Trực tiếp bòng đá - trực tiếp bóng đá K+1, Trực tiếp bóng đá K+
Trực tiếp chung kết Laegue Cup Liverpool - Man City


Đọc thêm…

Tản mạn mưa xuân

23:55 |
Tản mạn mưa xuân
Không phải đến tận bây giờ ta mới kịp dọn lòng để cảm hoài làn mưa mong manh và rất đỗi nên thơ ấy. Vậy mà khi gặp lại vẫn thấy lòng xao xuyến, bâng khuâng!

Mưa bụi tháng Giêng không ồn ào như những cơn mưa mùa hạ, cũng không u uất như những cơn mưa dầm ướt nhép. Mưa không thành giọt để có thể lăn như những giọt sương treo mình trên cành hoa, mép lá. Mưa bay bay buông lơi, từng sợi dài, mịn, giăng mắc, vấn vương ngỡ như dệt tơ trời.

Mưa bụi về bao dung tưới tắm vạn vật. Mưa dịu dàng đánh thức những nụ, những chồi say ngủ trong lớp vỏ cây sần sùi. Mưa là nguồn cảm hứng để khơi dậy biết bao xúc cảm, tình người. Phải chăng buổi đất trời giao duyên hạt mưa nhỏ cũng trở nên tình tứ!

Mưa bụi tháng Giêng không vọng động để có thể lắng nghe. Mưa khẽ lắm, êm lắm! Mưa miên man, dịu dàng và thật sâu lắng. Chỉ có thể đắm mình dưới mưa, trong mưa và cùng với mưa, để mặc cho mưa hôn lên tóc tai, mặt mũi, để mặc cho những hạt bụi li ti đùa nghịch làm ướt mềm cánh áo, ta mới cảm nhận được giai điệu của mùa xuân.

Mưa bụi tháng Giêng gợi về trong ta những dấu yêu ngày cũ. Mỗi lần đi đâu, mẹ vẫn thường dặn nhớ đội nón vào kẻo ướt, vậy mà ta chẳng chịu nghe lời cứ nhong nhong chơi đùa với mưa. Cảm giác man mát, lành lạnh làm ta thích thú.

Nhưng với mẹ ta mưa sao lấm láp và phiền toái. Bởi những ngày ấy mẹ phải tất bật với cửa nhà nhớp nháp, phải hong mớ áo quần phơi mãi không khô. Lúc đó bà chỉ ước những cơn mưa ra mưa, mưa rõ to một lúc rồi thôi, kiểu như mưa rào ấy.

Ừ mà cũng phải, có khi như thế áo ta lại chẳng bị ướt, vì sẽ cảnh giác hơn, sẽ mang theo áo mưa, dù hoặc ngồi nhà chờ mưa ngớt. Đâu như mưa bụi, mưa cũng như không, nhẹ tênh như hơi thở. Ấy thế mà ta vẫn yêu mưa lắm! Vì có thế ta mới được ngồi nép bên lưng mẹ, giơ hai bàn tay lạnh cóng ra hơ lửa rồi đặt vào má mà hít hà.

Đi dưới làn mưa bụi tháng giêng ta thấy mùa xuân vẫn thế mà mùa xuân rất mới. Lòng bình yên và thanh thản đến lạ. Ta ước mình vẫn còn nhỏ dại để mưa xuân ru vỗ, tắm táp như chồi non vừa kịp nhú lên xanh!



Xuyến Chi - Theo dantri
Đọc thêm…

Tết rồi, về với mẹ cha thôi

23:51 |
Tết rồi, về với mẹ cha thôi
Sáng, vừa bước chân ra ngõ, gặp ngay nụ cười rạng rỡ của cậu hàng xóm: “Lạnh quá chị ơi, tết đến nơi rồi, ngày nào chị về quê ạ?” Về quê- chỉ nghe đến đó thôi đã thấy ấm lòng.

Bạn bè cùng cơ quan tôi thỉnh thoảng lại than phiền: Tết nhất càng ngày càng mất vui, chỉ tổ tốn kém, mệt mỏi. Nhưng với tôi, tết bao giờ cũng là dịp tôi mong chờ nhất trong năm. Và kể từ khi tôi biết tết là gì, đến nay đã ngoài ba mươi tuổi tôi chưa bao giờ cảm thấy chán tết.

Tối qua, hai vợ chồng tôi bàn chuyện lịch về tết hai bên nội ngoại, cô con gái ba tuổi của tôi hỏi: Tết là gì hả mẹ? Tôi bảo “Tết là được về quê, được gặp ông bà nội, ngoại, anh em họ hàng đó con”. Nghe thế con tôi nhảy lên vui sướng: “Thế là con được nghỉ học về quê hả mẹ. Thích quá, thích quá!” Niềm vui con trẻ nghe thật dễ thương. Và chợt ngẩn ngơ tiếc nuối biết bao nhiêu những tháng năm ngây thơ khờ dại ấy. Càng nghĩ lại càng mong nhanh được về nhà.


Sống ở thành phố bao năm, với những ồn ào đông đúc, dòng thời gian như cuốn mình trôi đi với những bận rộn xô bồ. Thế nhưng những khi mỏi mệt chỉ ước gì được ở nhà. Để mỗi sáng mai thức dậy đã nghe con khướu đen hót vang ngoài cửa sổ. Để được ngồi bên ấm nước chè xanh mẹ dậy vò từ sớm, uống từng ngụm chát đắng mà nhìn lá tre rơi đầy ngõ qua một đêm chưa kịp quét đã phủ dày lối đi.

Nhưng tôi vẫn thích nhất là không khí những ngày giáp tết, được ngồi cắt lá cho bố gói bánh, gói giò. Thích cái cảnh mấy anh chị em sau một năm xa cách cùng ngồi quây quần bên nồi bánh chưng sôi sùng sục trên bếp hồng rực lửa nói đủ chuyện buồn vui. Thích nghe âm thanh léo nhéo của lũ trẻ nhảy nhót, nô đùa, cãi vã nhau, rồi ông bà đi âu yếm dỗ dành từng đứa một.

Tôi thích không khí đêm giao thừa, khi chủ tịch nước gửi lời chúc mừng năm mới trên truyền hình, khi những hạt mưa xuân lắc rắc trên sân, trong hương trầm ngào ngạt, nhìn bố mẹ rưng rưng nghe cháu con mừng tuổi.

Thích không khí sáng mồng một, vừa bước chân xuống khỏi giường đã cảm nhận thấy ngay đất trời như đổi khác. Chúng tôi sẽ đi thăm từng nhà, nắm tay chào hỏi những cô bác chú dì, những anh em nội tộc. Giây phút ấy, cảm giác như lòng mình nhẹ nhàng hơn, ấm áp hơn, rộng mở và gần gũi hơn.

Cuối năm nào, cô bạn thân tôi cũng gọi điện hỏi: “Tết có về quê không bạn yêu?” Về chứ. Dù lấy chồng ở xa cách nhà mấy trăm cây số. Chưa có năm nào tôi không có ý định về tết với bố mẹ. Dù có năm trời mưa tầm tã. Dù có năm ốm đúng dịp tết mệt nhoài. Về bởi biết bố mẹ đang từng ngày ngóng đợi. vì tôi biết khi tôi nói: “sáng mồng hai vợ chồng con đưa cháu về”, thì tôi biết, kể từ khi ấy bố mẹ tôi chỉ mong đến ngày mồng hai tết. Về để biết, không đâu bình yên hơn, ấm áp hơn bên gia đình.

Gọi điện cho anh cả, anh nói: Năm nay bố làm lễ Mừng thọ 70, anh cho chị và các cháu về sớm hơn mọi năm. Ôi! Mới ngày nào bố còn chở mình trên xe đạp đi mua giày diện tết, cả hai bố con vừa đi vừa hát. Mới ngày nào bố còn kiệu trên vai để hái ổi trong vườn. Mới ngày nào hai bố con còn thi nhau ai chạy nhanh hơn. Vậy mà năm nay bố đã bảy mươi tuổi rồi. Bảy mươi, mắt đã mờ, chân đã chậm, chỉ có trái tim vẫn đập mạnh mẽ vì cháu vì con, chỉ có tình thương bao la chưa bao giờ bé lại.

Nghĩ, mắt bỗng nhòe ướt lúc nào không hay. Chợt hoang mang không biết còn bao nhiêu năm nữa được đón giao thừa cùng bố mẹ? Bao nhiêu năm nữa được cùng Người ngắm đất trời khi năm hết xuân sang? Bao nhiêu năm, thôi không cần biết, chỉ cần biết hiện tại đây thôi, mỗi tết về nhà vẫn có mẹ cha đón đợi. Chỉ cần thế thôi là đã vô vàn hạnh phúc, là con đã không cần tham lam đòi hỏi thêm bất cứ thứ gì.

Lê Giang - dantri
Đọc thêm…

Viết cho những ngày cuối năm

23:35 |

Viết cho những ngày cuối năm

Hãy xem xét và cân nhắc cẩn thận một lần nữa những kế hoạch của mình, ươm cho mầm xanh một sự sống mới tràn trề vào một năm mới đến, thắp lửa nhiệt huyết cho những hố than đã tàn tro.
Khi những vòng kim thời gian khép lại trọn vẹn một năm là khi chúng ta ngồi nhìn lại chặng đường đã qua của mình. Giữa thời khắc giao mùa, việc nhìn ngẫm lại những việc đã xảy ra và những điều sắp tới khiến mỗi người có cảm giác hồi hộp và háo hức lạ kỳ. Một năm qua đi, chúng ta đã làm được gì, chưa làm được gì và định hướng xem cần phải làm gì trong một năm mới đến.


Có những nỗi buồn đã buông bỏ được chưa?
Những buồn đau dai dẳng, ám ảnh đến từ quá khứ nên là thứ được loại bỏ đầu tiên trong hành trình đón chờ một năm mới. Năm mới đến, không ai muốn rước thêm những phiền muộn vào mình. Hãy liệt kê ra những sai lầm phạm phải, những thương tổn gây ra cho nhau, cùng chân thành nhìn lại và nhủ lòng khắc phục chúng trong một năm mới đến. Đấy là cách để tống tiễn nỗi buồn, hay cũng là cách để buông bỏ chúng thành công nhất.
Có những thành công bị trì hoãn đã thắp đủ nhiệt thành hay chưa?
Một năm trôi qua có nhiều thành tựu mới, cũng có không ít những lần chúng ta thất bại. Chúng ta dễ dàng mỉm cười với thành công nhưng luôn chạy trốn những lần bị vấp ngã. Không sao cả. Tương lai là để tiến về phía trước, đừng để mình bị thụt lùi lại phía sau. Hãy xem xét và cân nhắc cẩn thận một lần nữa những kế hoạch của mình, ươm cho mầm xanh một sự sống mới tràn trề vào một năm mới đến, thắp lửa nhiệt huyết cho những hố than đã tàn tro. Một năm mới, khởi đầu mới, chúng ta có quyền tin vào những thành công dựa trên những nền móng cũ.
Viết cho những ngày cuối năm 1
Có những yêu thương bịt bùng, không lối thoát?
Là khi tình cảm trao đi không được nhận lại. Là khi bị phản bội sau nhiều ngày nắm chặt tay nhau. Là khi không nhận ra tim mình đớn đau đến nhường nào bởi nó đã rách bươm và nhằng nhịt vết xước. Thay vì buồn khổ và hoài niệm, hãy học cách tự chăm sóc cho tim mềm, tự ủi an bản thân, yêu thương mình và yêu thương rộng mở với những mối quan hệ xung quanh. Hãy học cách dành tình cảm xứng đáng cho những người xứng đáng…
Chúng ta sẽ thấy tóc ông bà, cha mẹ có nhiều thêm sợi bạc, mấy đứa em cũng cao lớn hơn một chút. Dành tình yêu thương trong trái tim bình ổn của mình chia sẻ với mọi người xung quanh ấy: với gia đình, bè bạn. Khi bắt nguồn tình cảm từ một trái tim khỏe mạnh và lành lặn, chúng ta có thể tự tin vào những gặt hái yêu thương trong một năm mới đến.
Sẽ còn nhiều những mong muốn được chia sẻ cùng năm cũ qua đi và nhiều điều ấp ủ cho một năm mới đến. Tin rằng, khi ngồi nhìn lại, cùng viết và gạch đi những điều không hay, chúng ta sẽ có nhiều hơn niềm tin và sự mạnh mẽ để đón chờ những điều tươi mới nhất!
Đọc thêm…

Viết cho buổi chiều cuối năm…

23:31 |
Viết cho buổi chiều cuối năm…
Những buổi chiều cuối năm, đếm vòng quay thời gian đang chuẩn bị kết thúc một chu kì. Chỉ mong một năm khép lại, những điều tốt đẹp và may mắn hơn sẽ mở ra.

Dù lặng lẽ hay ồn ào, một năm rồi cũng đang chuẩn bị qua đi. 365 ngày đã trôi qua với đủ đầy những dư vị và sắc màu của cuộc sống… vui có, buồn có, thành công có, thất bại có, hi vọng có và tuyệt vọng cũng có…


Người ta đón chờ ngày cuối năm như một nốt lặng trầm ngâm giữa giao thừa năm cũ và năm mới, và cũng là thời điểm dành cho một cái ngoái lại về những ngày vừa qua.

Buổi chiều cuối năm…

Là những chuyến hàng muộn cố sức bán thật nhanh để còn kịp về nhà chuẩn bị sửa soạn…

Là những chuyến xe muộn đưa những đứa con xa quê trở về đoàn viên…

Là cái vội vàng của những người sắm sửa nốt những gì còn thiếu cho một cái Tết quây quần…

Là mâm cơm tất niên sum họp đầy đủ người thân và bè bạn…

Viết cho buổi chiều cuối năm… 1

Là dịp mọi người cùng ngồi lại với nhau, cùng chuyện trò về những biến cố trong năm vừa qua, để xem mình đã làm được gì hay dang dở điều gì, để xem mình đã có được gì và để mất những gì…

Là lúc tự mỗi người lặng lại, và dành một vài phút ít ỏi sau những vội vã tấp nập của cả năm qua, để nhìn lại mình và nhìn lại cuộc đời… rồi hướng về những điều mới mẻ.

Những buổi chiều cuối năm điềm tĩnh, người ta thường dễ tha thứ cho lỗi lầm của những ngày qua; sẽ gật đầu để quên đi những gì không may mắn, phiền muộn và hướng về một năm mới an lành và hạnh phúc.

Những buổi chiều cuối năm phảng phất buồn, có lẽ đất trời cũng muốn luyến lưu năm cũ thêm một chút. Hay vì lòng người dù háo hức cho một năm mới với những khởi đầu mới, vẫn không quên tiếc nuối 365 ngày đã qua – một phần đời dẫu buồn vui, đắng cay hay ngọt bùi vẫn không thể quay lại?

Viết cho buổi chiều cuối năm… 2
Những buổi chiều cuối năm, thương những kẻ xa nhà đang ngóng trông về một mâm cơm đoàn viên; thương những kẻ đang ngó về Tết quê ở một khung trời khác; thương những chuyến bán buôn muộn màng chỉ mong có một cái Tết đủ thương những vội vã tất bật quanh năm…

Những buổi chiều cuối năm, đếm vòng quay thời gian đang chuẩn bị kết thúc một chu kì. Chỉ mong một năm khép lại, những điều tốt đẹp và may mắn hơn sẽ mở ra.

Mong an lành và bình yên cho một năm sắp tới…

Mong những lo lắng bớt đi trên nếp nhăn của những người thân, mong ai ai cũng sức khỏe dồi dào bỏ quên đi bệnh tật…

Mong niềm vui nối đuôi ghé thăm tất cả mọi người và bỏ quên bất hạnh, tuyệt vọng ở đằng sau…

Mong nụ cười luôn hiện hữu khắp nơi và bỏ quên nước mắt, đớn đau ở lại…

Mong may mắn luôn đồng hành trên con đường sắp tới…

Mong 365 ngày tiếp theo sẽ sống mà không phải luyến tiếc…

Mong một năm mới sẽ thật đủ theo cách mọi người mong muốn…

Chào tạm biệt năm cũ, chào tạm biệt chiều cuối năm!
Đọc thêm…

Viết cho con ngày cuối năm

23:23 |

Viết cho con ngày cuối năm

Thoắt đó, mà đã lại hết một năm rồi. Một năm tưởng lâu, vậy mà vèo nhanh qua như một chớp mắt. Trách sao mình không mau già đi. Bảo sao trẻ con không nhanh lớn.

Nhìn con gái nằm ngủ, người đã dài choán hết nửa giường, tay ôm chặt chiếc gối ôm, thấy thương nhiều vô hạn. Một năm trôi qua, có bao nhiêu ngày được dành cho con trọn vẹn. Oái oăm thay, những khi dành cho con nhiều thời gian nhất, thường là những ngày con ốm, khi con không thể nghỉ học, mẹ buộc phải nghỉ làm.


Có lẽ con cũng không trách gì đâu, khi cứ phải đợi đến lúc con mệt mỏi mẹ mới dành nhiều thời gian hơn cho con. Mẹ cũng thèm lắm chứ, thèm mỗi sáng mai được bế con ra khỏi giường. Thèm mỗi buổi trưa được nhìn con ngủ. Thèm mỗi chiều được chạy sau con trên từng góc phố vắng hái hoa dại mọc ven đường.

Nhưng mẹ đã nhường hết những lúc con khỏe mạnh, những lúc con vui cười ca hát cho cô giáo của con, cho bạn bè và trường lớp của con. Mẹ chỉ nhận về những ngày con mê man vì sốt. Những đêm con khó ngủ khóc gào. Mẹ nhận về những mệt mỏi đớn đau đã làm nước mắt trong trẻo của con rơi ra trên khuôn mặt non dại.

Mẹ biết, có đôi lúc mẹ không hoàn toàn đúng, khi mẹ bực mình cáu gắt, khi mẹ quát mắng con. Nhưng trái tim con bao dung chưa một lần giận dỗi. Con lúc nào cũng thế, ngay cả khi mẹ bận bịu muốn đẩy con ra để thảnh thơi làm việc của mình, ngay cả khi mẹ dọa bỏ con lại một mình khi con làm những điều trái ý mẹ, thì con vẫn níu lấy áo mẹ, choàng tay ôm mẹ, vừa khóc vừa khẽ gọi: Mẹ ơi!

Đã có lần mẹ làm việc lúc nửa khuya, chợt giật mình vì vòng tay nhỏ ôm ngang lưng. Hai bàn tay con siết chặt, vừa dụi đầu vào lưng, vừa khẽ nói: “Mẹ ôm con ngủ đi, con thèm mẹ”. “Con thèm mẹ!”- chỉ ba từ đơn giản thế thôi mà con làm mẹ bật khóc. Cuộc sống mưu sinh vận vào bao nỗi lo toan. Mẹ chỉ lo làm được thật nhiều việc, kiếm được thật nhiều tiền. Mẹ dùng cả ngày nghỉ đúng ra phải dành cho con để đi làm thêm. Mẹ lúc nào cũng dỗ con ngủ trước rồi lẻn dậy lúc nửa đêm “cày cuốc”. Chỉ vì mẹ mong cuộc sống của chúng ta tốt đẹp hơn. Vì mẹ muốn con được học trường tốt, được ăn những thức ăn ngon, được mặc những bộ quần áo đẹp, được đi du lịch đó đây. Mẹ không biết được rằng, điều con cần đơn giản lắm, đôi khi chỉ là một vòng tay ôm của mẹ lúc giữa đêm.

Qua tết này con gái mẹ tròn bốn tuổi. Thời gian đã giúp con mẹ lớn lên. Đôi má màu đỏ đã chuyển sang trắng hồng, đôi mắt đã có nhiều biểu cảm, cái miệng đã biết nói lời yêu ghét, và đôi chân đã chạy rất nhanh réo mẹ đuổi theo. Muốn nói với con rằng, đừng chạy quá nhanh, con đường phía trước dài và chông chênh lắm. Có lẽ mẹ cũng sẽ phải học cách đi chậm lại, để được nắm tay con bước đi, để được bên con nhiều hơn nữa.

Chiều qua hai mẹ con đi chợ sắm tết. Trên đường đi chợ về, giữa ồn ào người xe, chợt thấy trước mình là một cụ ông với mái tóc dài ngang vai bạc trắng đang thong thả đạp từng vòng xe. Lòng tự nhiên nghĩ: Cụ ông ấy đã trải qua bao nhiêu năm sống ở đời rồi? Đã trải qua bao nhiêu hạnh phúc và đau thương, bao nhiêu ấm nồng và buốt lạnh, bao nhiêu mùa xuân ấm áp và mùa đông rét mướt, để chiều nay có thể thong thả đạp xe trên phố với mái tóc nhuộm màu thời gian trắng muốt.

Thời gian đi nhanh lắm, rồi chẳng mấy chốc, lại chính mẹ ngồi ngắm những dòng người trẻ tuổi lướt qua mà kể cho con nghe về tuổi ấu thơ, tuổi thanh xuân và những ngày đã sống. Liệu có nhiều ngậm ngùi, nhiều tiếc nuối hay không?

Nhớ giọng ca Khánh Ly đã từng da diết: “Có nhớ thưrơng tôi thì đến với tôi bay giờ/ Đừng để ngày mai, lúc mắt tôi khép lại/ Đừng để ngày mai có khi tôi đành xuôi tay…Nếu có yêu tôi thì đến với tôi bây giờ/ Đừng để ngày mai, đến lúc tôi qua đời/ Đừng để ngày mai, đến lúc tôi thành mây khói…

Nghe rồi thấy boăn khoăn: mình đã sống hết mình chưa? Thương yêu hết mình chưa? Hay tất cả cứ nửa vời, lơ lửng? Mà cuộc sống này ta chỉ có một, ta chỉ được sống đúng một lần.

Vậy thôi, con nhỉ, thôi dẹp hết mọi lo âu phiền muộn sang một bên. Dẹp hết những bộn bề và ưu tư năm cũ. Người ta nói rằng, có hai ngày chúng ta không nên bận tâm. Đó là ngày hôm qua với những đau khổ, nuối tiếc, những ước mơ không thành, những kế hoạch dang dở. Bởi dù muốn dù không nó cũng đã qua rồi. Và một ngày nữa là ngày mai, với nhưng lo toan, hoang mang sợ hãi. Dù có lo sợ ngày mai nắng hạn hay giông bão, thì ngày mai vẫn sẽ đến. Chúng ta chỉ có một ngày hôm nay để mà yêu thương, mà trân trọng. Hiện tại sẽ trở nên rất nhẹ nhàng nếu không bị những hối tiếc của ngày hôm qua và nỗi lo của ngày mai đè nặng.

Vậy thì con nhé, chúng ta sẽ sống một ngày cho trọn vẹn. Mẹ sẽ dành cho con trọn vẹn một ngày, ngày của một năm cũ, để chào đón rất nhiều ngày của năm mới ấm áp và rạng ngời hơn.

Lê Giang - dantri
Đọc thêm…

Chồng khác người

23:18 |

Chồng khác người

Ngày đưa anh về ra mắt, bà nội nó cứ nhìn anh khắp lượt rồi khen khuôn mặt, rồi thì tướng tá anh phúc hậu, lành hiền. Giờ nó lại cảm nhận hình như anh hiền quá, hiền không giống phần đa những người xung quanh…


Thế này nhé, chồng nó rất hay lên chùa làm công quả, quét dọn giúp các sư thầy và thường giúp đỡ người khác, làm phúc.

Chồng nó không bao giờ ăn thịt chó, lý lẽ anh đưa ra là chó thông minh, rất gần gũi và luôn là bạn tốt với người như thế, sao lại ăn thịt nó, có chết đói anh cũng không ăn. Anh cũng không ghét bỏ hay bài xích gì những kẻ ăn thịt chó, vì xét ra đó là sở thích riêng của mỗi cá nhân, họ không giống mình đâu phải là họ sai…

Đi liên hoan mà mọi người đề cử món thịt chó, anh không có ý kiến, mà chỉ vui vẻ gọi riêng đĩa thịt gà, ngồi bình tĩnh chén.

Những con vật như lợn, bò, gà… nuôi để lấy thịt theo dạng công nghiệp thì chồng nó ăn, nhưng thường cũng hạn chế, anh hay hướng đến ăn chay, ăn rau cho nhẹ bụng và tâm thì tĩnh tại.

Chưa hết, đi ngủ mà gặp con muỗi nào sơ ý lọt vào trong màn, là anh ấy vén hết cả màn lên, xua, đuổi nó đi. Chồng nó còn dạy con: “Muỗi đi kiếm ăn, đừng đánh nó tội nghiệp. Để nó còn bay đi tìm mẹ kẻo mẹ nó mong”, nó nghe mà nổi gai ốc. Con ruồi, con ong bay vào nhà cũng thế, anh lùa ra bằng được chứ không giết. Kiến bò vào, chồng nó liền lấy tờ giấy trắng hớt hớt để nó bò lên đó, sau đó sẽ chạy ra thổi nhẹ cho kiến rơi xuống.

Thằng con nó mỗi lần nhìn thấy kiến là la lên thích thú: “Bố ơi, kiến, kiến, bố thả cho nó về với bố mẹ nó đi”. Hôm ấy, bạn chồng nó đến chơi cờ, mang theo đứa con chạc tuổi, hai đứa trẻ đang ngồi chơi lego thì thằng con nó phát hiện ra con kiến càng đang bò lổm ngổm, nó phấn khởi gào tướng lên: “Bố ơi, bố ơi”, cậu kia tưởng bạn sợ, liền tiến đến ra vẻ anh hùng giơ chân lên dẫm bép một cái, con nó đứng chết trân mất một lúc rồi òa lên khóc, mách: “Bố ơi, bạn giết con kiến rồi, khổ thân nó”. Nó ái ngại với khách nhưng không biết nói sao.

Có lần người quen biếu nhà nó một con gà, mà hai vợ chồng xảy ra khẩu chiến, vợ thì muốn mổ thịt con gà béo mẫm ấy ngay và luôn, bỏ tủ lạnh ăn dần, trong khi chồng thì khăng khăng không cho, rồi còn bảo con gà ấy sắp đẻ, giờ giết nó phải tội, “Để anh gửi ở chuồng nhà anh Huy cho nó có bạn”.

Nó tức tối: “Em thấy giết con gà thì có gì đâu mà anh làm quá lên thế”, chồng nó thản nhiên: “Sao lại không, giờ tự dưng có thằng kề dao vào cổ xin tí huyết thì em thấy thế nào? Gà cũng thế, nó cũng có trái tim, là sinh vật sống, biết sợ hãi, chưa kể không nên sát sinh ở trong nhà, mang nghiệp, mang tội đấy”.

Nó thở dài chịu thua, trời chẳng chịu đất thì đất chịu trời vậy: “Thôi anh gửi gắm làm gì, phiền ra. Tốt nhất là kiếm cái lồng nuôi nó, bao giờ chết thì thịt vậy”. Nó tự an ủi mình, đến con vật yếu ớt anh còn cư xử quá nhân văn, nhân đạo, chẳng nỡ hại nữa là với những người xung quanh.

Và công bằng mà nói, chồng nó tốt tính, sống biết ý, ai ai cũng quý, nên thôi dù chồng khác người nó cũng vẫn yêu lắm. Vì nó nghĩ, nếu không thế chắc anh ấy cũng chẳng lấy nó đâu.

TSL - Theo dantri
Đọc thêm…

Lộc Xuân

23:14 |
Lộc Xuân
Đối với ông bà Minh, Tết nhất, chỉ cần con cháu sum vầy thì đã là lộc to rồi. Vì vậy không năm nào mà nhà họ không có lộc.

Bình thường, nhà chỉ có ông bà ở cùng cô út nhưng Tết đến xuân về là tụ tập đông đủ cả. Hiếm có đại gia đình nào hòa thuận như họ. Hai cậu con trai đã lập gia đình và có nhà riêng, nhưng cứ năm cùng tháng tận là lại ríu rít trở về nhà bố mẹ, ở liền tù tì mấy ngày Tết, có đuổi cũng chẳng chịu đi.


Mấy cô con dâu không những khó chịu khi phải chung đụng, ngược lại còn thấy háo hức mỗi dịp sum vầy. Con cái vui vẻ, thương yêu nhau như vậy, một phần cũng vì ông bà Minh tính tình xởi lởi, quý con cháu như vàng ngọc.

Vợ chồng anh con trai thứ vốn làm ăn vất vả. Có năm, tình cờ nghe được chuyện con dâu thứ phải vay tiền bạn để về góp với gia đình chồng sắm Tết, ông bà rất xót, lập tức gọi các con về họp gia đình. Ông bà quán triệt luôn rằng chuyện tiền nong ăn Tết, tùy theo điều kiện tài chính mà đóng góp, còn khó khăn quá thì để bố mẹ, anh chị em lo, không việc gì phải luồn cúi vay mượn người ngoài. Con cái rất nể ông bà vì tấm lòng thơm thảo đó.

Vui nhất là đêm giao thừa. Lũ trẻ rủ nhau đi ngủ từ sớm, nhắc đi nhắc lại ông bà, bố mẹ phải gọi chúng dậy đón giao thừa. Người lớn quây quần bên bếp lửa kê ngay giữa sân đun nồi bánh chưng. Bên nồi bánh ấm cúng, vào những giờ phút cuối cùng của một năm, bao nhiêu tâm sự được giãi bày, những khúc mắc giữa các thành viên trong gia đình cũng được hóa giả. Ở nhà ông bà Minh, đã thành thông lệ, vài tiếng trước giao thừa luôn là thời gian “sám hối” và vun đắp tình thân.

Đại gia đình có đến ba cặp vợ chồng, bốn đứa cháu nhỏ và một cô út đang tuổi cập kê, nên Tết đến, nhà cửa cứ rộn ràng, huyên náo suốt. Tiếng bọn trẻ con khóc cười, khoe nhau tiền lì xì, rủ nhau ra đình làng xem các cụ cúng vái, tiếng khách khứa ra vào tấp nập, dành tặng nhau những lời chúc tốt đẹp khiến lòng ai cũng vui như mở cờ.

Tết nhất, mấy mẹ con tha hồ trổ tài nấu nướng. Lâu dần thành thương hiệu, mẹ lúc nào cũng là cao thủ thịt đông, con dâu cả khéo nhất là gói và nấu bánh chưng, con dâu thứ chuyên trị món thịt kho tàu, con gái út muối dưa hành cực ngon. Mấy cha con, ông cháu rất háo hức đợi mâm cỗ ngày Tết. Những món đó, thời buổi này ra hàng quán cũng có đầy, nhưng phải ngồi vào mâm cơm của đại gia đình, nâng ly rượu nồng chúc nhau mùa ấm cúng và ồ à khen từng món sở trường của từng đầu bếp thì mới thấm hết hương vị món ngon cổ truyền, mới hiểu thế nào là Tết đoàn viên.

Huyền Trân - Theo dantri
Đọc thêm…

Nhớ nội, nhớ hương trầu Tết xưa

23:10 |
Nhớ nội, nhớ hương trầu Tết xưa
Ngày cuối năm đi chợ Tết, thấy người ta bày biện lá trầu xanh biếc cạnh những buồng cau trĩu quả mà nhớ nội vô cùng. Cúi xuống mua dăm ba trái cau, vài lá trầu quết thêm tí vôi trên lá rồi chỉ ước giờ này có nội ở nhà tôi sẽ ngồi ngoáy trầu cho nội và nghe người kể đủ chuyện ngày xưa.

Như những bà già ở quê, nội tôi cũng thích ăn trầu. Hệt như con nít thèm bánh kẹo, đôi ba ngày không có miếng trầu nhai trong miệng, nội bảo thèm bứt rứt đến nỗi ngủ chẳng yên. Đồ ăn trầu của nội gồm một chiếc cối được làm từ vỏ đạn đại liên đã cưa bớt phần đầu, chừa lại cỡ ba bốn phân. Chiếc cối nhỏ nhắn bằng đồng đi qua năm tháng đã hóa màu sẫm, bên trong đỏ đi vì thấm nước trầu. Tôi hình dung chiếc cối nhỏ nhắn nhưng chứa đựng nông sâu văn hóa của người Việt. Tục ăn trầu hệt như một niềm tự hào cố hữu khi “miếng trầu là đầu câu chuyện”, là khởi nguồn của bao ý niệm về nghĩa nặng ân tình thấm đượm sâu xa.


Bên chiếc cối là cái xoáy trầu bằng inox, một đầu có hình răng cưa, đầu kia đục lỗ buộc vào cối bằng sợi xích nhỏ xíu. Đồ ăn trầu còn có một con dao xếp nhỏ nội dùng gọt cau. Tất thảy được đựng trong chiếc cơi nhỏ nhắn bằng thiếc mà nội tôi quý vô cùng. Dù vậy, mỗi khi đi đâu, nội cho cả thảy vào chiếc bao nilon cũ, bảo cho tiện. Cái âm thanh rột roạt mỗi lúc nội soạn sửa ăn trầu đã theo tôi vào tâm khảm cho đến bây giờ.

Nội gọt vỏ cau rồi chẻ ra làm sáu, ngắt lá trầu quệt tí vôi rồi xếp lại. Để miếng trầu ngon đậm, khi bỏ vào cối nội cho thêm miếng vỏ quế rồi xoáy mạnh. Hồi nhỏ, chị em tôi thường tranh nhau phần việc này. Mới đầu hăng hái xoáy mạnh, chốc lát mỏi tay cứ quay qua hỏi nội đã được chưa nội ơi mà vẫn thấy nội lắc đầu thì bắt đầu chán. Nội biết ý nên khi cháu hỏi thêm lần nữa đã bảo được rồi. Người đưa tay đỡ lại cối trầu rồi dịu dàng ngó bầy cháu chạy tung tăng mà mỉm cười độ lượng. Lớn lên, việc giã trầu trở nên dễ dàng với đám chúng tôi nhưng lại khó khăn hơn với nội. Thế nên, mỗi khi có đứa cháu lại gần giã trầu nát nhừ cho nội nhai, nội cười hạnh phúc lắm.

Có những khi nhai trầu, nội ngồi yên như tượng, đăm chiêu lo lắng nhìn về vùng trời xa xôi nào đó. Ấy hẳn là lúc nội đang lo chú út đã qua cái dốc cuộc đời vẫn còn nông nổi, nhớ đâu đó có đứa con vẫn tha hương xứ người. Ba bảo nỗi lo của nội dài lắm, vì con cháu đông đúc nên nội gom mỗi đứa một ít và gồng gánh hết thảy vào người. Cuộc đời của ai đó chưa viên mãn, chưa tròn trịa lại khiến nội đa mang lo nghĩ.

Nội sống trong căn nhà nhỏ sát bờ sông Thạch Hãn, vài tháng lại đi quanh thăm nhà con cháu đôi ba bữa. Chỉ những năm cuối đời vì gia đình chú út lục đục nên nội mới chuyển sang ở hẳn nhà tôi. Nội đi đâu cũng lỉnh kỉnh đồ đạc đem đi đem về. Qua nhà tôi chơi, thể nào nội cũng ra vườn hái một rổ diếp cá vì biết ba tôi thích ăn. Khèo hái vài trái ổi, dăm ba trái khế cho mấy đứa cháu. Tới lúc về lại cụm nụm thu dọn những chai lọ, hộp giấy mà nhà tôi vứt bỏ rồi súc rửa sạch sẽ cất đi bảo có lúc cần.

Mẹ bảo tôi là đứa “ngủ hiền”, không quẫy đạp nên được ngủ với nội. Nhớ những tối trời rét, nằm ngủ choàng tay ôm nội, nghe mùi trầu phảng phất trên màu áo mà thấy nóng ran. Tôi đưa tay nắm chặt tay nội rồi say giấc tự lúc nào, chẳng hay nội không dám trở mình, không dám rút tay ra vì sợ đứa cháu tỉnh giấc. Người già thường thao thức khó ngủ, mỗi đêm cứ trở dậy ba bốn bận. Sáng ra gà chưa gáy, trời còn đen thui mà nội đã lục đục dậy ngồi chải tóc.

Nội về trời nay đã bốn cái Tết. Cái Tết đầu tiên không có nội, ba cứ bần thần. Đêm giao thừa, thắp nén nhang mà mắt cay cay. Nhìn góc giường, ngó quanh nhà cứ hình dung tiếng dép lẹp xẹp nội đi và tiếng nội nhổ trầu rột roạt. Tôi nhớ Lousia May Alcott, một nữ nhà văn Mỹ từng viết: “Mỗi ngôi nhà cần có một người bà trong đó”, tựa như cái cây nào cũng cần gốc rễ nguồn mạch yêu thương.

Tôi từng lo nét ăn trầu sẽ mai một khi thế hệ của nội lần lượt hóa sương khói, có mấy ai mặn mà nếm thử vị trầu cay. Nên đôi lần bắt gặp hình dáng cụ già lụm đụm đâu đó, bỏm bẻm nhai trầu, nước trầu tứa ra quanh mép chỉ muốn chạy lại ôm chầm lấy để hít hà hương trầu thương yêu nay đã thành quá vãng…

Diệu Ái - Theo dantri
Đọc thêm…

Mẹ và vườn cải

22:57 |
Mẹ và vườn cải
Khi những đợt mưa dầm dề vừa dứt, hanh hao quay về trong từng cơn gió lạnh là lúc mẹ tôi gieo vào lòng đất nắm hạt cải để dành từ mùa trước. Vườn cải của mẹ có nhiều loại, cải ngọt, cải cay, cải bẹ xanh, cải bẹ trắng... mỗi loại góp vào một hương vị riêng.

Cứ đến mùa cải, tôi đều dậy thật sớm để thăm mảnh vườn của mẹ. Tôi đã không thể giấu được niềm vui khi trông thấy những chiếc lá mầm đầu tiên vừa nhô lên từ mặt đất. Đám rau non tơ ăn sương và khí trời, mỗi sáng mỗi chiều uống giọt nước mát lành từ bàn tay tảo tần của mẹ mà sinh sôi tươi tốt. Mẹ tôi nhổ tỉa từ trong đám cải dày những cây cải bé xíu trộn với giá và rau thơm thế là có món rau sống xanh ngon, chấm nước sốt cà chua làm cả nhà cứ xuýt xoa mãi.


Nhưng rồi lũ gà toan bới đất tìm giun thi thoảng vẫn lọt được vào vườn phá rau tan tác. Tôi nghĩ ra cách dựng mấy con bù nhìn rơm. Tôi lục lấy bộ quần áo cũ mặc cho bù nhìn, rồi lấy cái nón rách đội lên đầu nó, còn không quên cột vào tay nó cái gậy tua tủa ni lông. Mỗi lần gió thổi là bù nhìn rung lên lật bật, cái tay huơ huơ, lũ chim trời và gà phá rau khiếp phía chạy tán loạn. Vậy là tôi đã có thể yên tâm vì đã có bù nhìn canh giữ vườn rau.

Cải đến thì lớn nhanh như thổi, xanh tươi, mướt mát. Mới tờ mờ sáng, đất trời còn bảng lảng hơi sương, mẹ tôi đã ngồi ở góc vườn nhổ cải. Mẹ cột cải lại thành từng bó bằng chiếc lá mía già, nhặt lá gốc, rửa sơ rồi chất vào quang gánh. Gánh rau của mẹ nặng trĩu đôi vai, thấu được tới chợ vạt áo mẹ đã ướt đậm mồ hôi. Bán được mớ rau mẹ tôi lại mua về khi thì con cá lóc đen trũi, khi là chùm cá cháo trắng muốt. Tôi giúp mẹ hái nắm cải trong vườn nấu canh với cá. Dù là cá lóc hay cá cháo, món canh ấm nóng, ngọt ngào của mẹ đều phảng phất mùi thơm hương của gừng. Tôi thích thú xì xụp từng ngụm canh một cách ngon lành.

Rồi thì bao nhiêu món ăn từ rau cải được mẹ tôi chế biến ra để đãi cả nhà. Cải ngọt xào thịt, cải cúc xào trứng, cải bẹ trắng xào tỏi, cải bẹ xanh muối dưa chua... Vẫn là rau cải thôi nhưng món nào cũng tươi mới nên người ăn chẳng bao giờ biết chán.

Cứ thế hết lứa cải này mẹ tôi lại trồng lứa cải khác. Tôi không nhớ hết mỗi một mùa như thế có bao nhiêu lứa cải được mẹ trồng nên. Rồi một ngày ngồng cải vụt lên cao, cải trổ hoa vàng rực, gọi về không biết bao ong bướm. Thật kỳ lạ là dù phải trải qua những ngày đông lạnh lẽo, từng khóm hoa cải vẫn phô ra vẻ căng đầy và viên mãn. Dường như còn bao nhiêu tinh chất cây đều dồn vào trong ấy. Cải cuối mùa là thời khắc mà tôi chờ đợi nhất, để được cùng đám bạn mải mê, rong ruổi khắp vườn cải.

Biết bao trò chơi được tụi con nít bày ra, lúc thì kết hoa đeo tay, đeo cổ rồi đội đầu làm cô dâu chú rể. Lúc lại nấp vào những con bù nhìn chơi trò trốn tìm. Thích nhất là trò chơi bán đồ hàng, tiền là những chiếc lá dâm bụt xanh mướt, còn hàng là những bó hoa vàng rực rỡ. Chỉ thế thôi mà người bán kẻ mua cứ tíu ta tíu tít cười nói rộn vang trong vườn cải.

Sau mỗi buổi chơi tôi đều không quên mang hoa về tặng mẹ. Bởi tôi biết mẹ có món hoa cải xào tỏi ngon lắm. Những ngồng cải mập mạp, xanh ngon được mẹ tước xơ rồi rửa sạch đem xào tái với tỏi phi dầu, vị ngọt ngon đậm đà, có chút nhặng đắng của cải thấm gia vị, khiến tôi không thể nào quên được.

Tôi xa quê không biết đã bao mùa cải. Mỗi độ nghe gió lạnh thổi vào lòng se sắng, lại nhớ, lại thèm được trở về rong ruổi giữa vườn cải, ăn bữa cơm rau lành mẹ nấu!

Xuyến Chi - Theo dantri
Đọc thêm…

Mắt thương nhìn cuộc đời

22:53 |
Mắt thương nhìn cuộc đời
Sớm ra, bạn cười nhếch mép khi thấy một người bước vào quán rồi bảo nhìn tướng ấy chắc nghèo miết mà thôi. Ly cafe trên tay đột nhiên đắng hơn mọi ngày bởi dư vị từ câu nói và nụ cười của bạn.

Thực tình, vẻ ngoài phần nào toát ra thần thái hay số phận của một người nhưng đâu chắc rằng nó sẽ nói lên bản chất của con người đó. Bạn bảo người nghèo là người lười biếng và kẻ vô học là kẻ không biết điều. Bỗng dưng bao bất hạnh ở đời bị đánh giá một cách phiến diện và cứng nhắc.

Có những người lê lết bên cuộc đời không phải vì họ muốn thế. Trên vỉa hè, người ta mưu sinh nhọc nhằn bằng sự cần mẫn và cố gắng. Nghèo đâu phải là cái tội nên khoan nói tới cảm thông hay giúp đỡ, ít nhất đừng vì sự bần cùng của người ta mà dè bĩu.

Ngoại tôi hay chép miệng bảo người già này người già nọ thiệt hạnh phúc bởi buổi đám tang của họ thật hoành tráng. Sự phân biệt sang hèn tồn tại cả khi người ta không có mặt ở trên đời. Đám tang của người chức cao vọng trọng trống kèn to lẵng hoa đầy, đám tang của người nghèo đôi khi còn không lo nổi mảnh chiếu lành. Thế nhưng, khi không còn cảm giác với cuộc đời này thì dẫu là ai đi nữa cũng đâu hay biết mình được tiễn biệt dương gian như thế nào để buồn vui.

Không phải ai cũng may mắn được sinh ra trong gia đình có quyền và cả tiền như bạn. Nhiều người sớm thức giấc phải lo nghĩ hôm nay làm gì để có tiền mua gạo cho cả nhà. Bạn chưa bao giờ hiểu cảm giác của người thiếu thốn chịu đói vài ba bữa, chưa bao giờ hiểu cảm giác của một đứa học trò tới buổi  sinh hoạt bị nêu tên chỉ vì chưa có tiền đóng học phí.

Bạn tỏ ra chê cười cô bé phục vụ ở quán chỉ vì cô bé nói giọng địa phương quê mùa mà quên mất rằng quê nội của mình cũng từ vùng đất ấy chứ đâu. Bạn may mắn sinh ra ở nơi này, lớn lên bởi nền văn hóa và giáo dục nọ, nhưng mỗi người ai ai cũng có lòng tự tôn và yêu mến nơi chôn nhau cắt rốn của mình, dù rằng nơi ấy không lỗng lẫy đẹp đẽ bằng nơi kia.

Đôi khi tôi ngơ ngác nhìn cuộc đời rồi nhận ra mình khác họ. Có thể vì thế nên mãi chẳng nhấc chân lên được những cái gọi là thành công sáng rực hay thành đạt đến đỉnh cao. Ai cũng có giá trị của riêng mình. Người ta hiền lành thật thà, không ranh mãnh và cong cớn đâu phải sẽ chẳng bao giờ làm được việc gì ý nghĩa. Vẫn nghĩ rằng chạm đích thành công bằng sự tử tế tốt hơn là nhẫn tâm. Được đánh giá bằng năng lực vẫn tốt hơn may mắn và nâng đỡ. Hơn nữa, giá trị thành công của mỗi người cũng khác nhau bởi lĩnh vực và ước mơ mà họ theo đuổi. Nên khi bạn đang đứng ở vị trí này kia bởi sự hẫu thuẫn hoặc trả giá bằng vài ba đánh đổi chẳng mấy thiện lương thì có gì tự hào để nhìn xuống rồi khinh bỉ người khác.

Nhiều khi, ngoài niềm thất vọng với bản thân, tôi thừa mứa cảm xúc đến độ dành quá nhiều nỗi thất vọng cho người khác. Là thất vọng bởi một người mình đang ngưỡng mộ từ nhân cách đến phẩm chất bỗng dưng hao hụt đi bởi vài ba hành động nhỏ. Như bữa nghe em bảo chỉ thích ngồi ăn ở nơi sang trọng, ngồi vỉa hè thấy tầm của mình đi xuống. Rồi em nhếch mép khi nhìn gặp lại cô bạn béo ú đen nhẻm, chê người ta xấu xí gớm ghiếc. Em tự hào vì cưu mang một ai đó rồi nhấn mạnh cho người ta thấy rõ ràng người ta đang được ban ơn. Tôi nghĩ khinh bỉ người khác không hề khiến em hơn người và xuất chúng. Và dẫu có xuất chúng thế nào cũng không có quyền miệt thị và khinh thường cá nhân khác.

Bởi vậy, nhiều khi tôi thấy mình lạc hậu bởi ước mơ mai này có ngôi nhà đơn sơ với mảnh vườn nho nhỏ, mình trồng rau trồng hoa, cặm cụi đâu đó ngoài vườn trong bếp. Cùng người mình thương sống một cuộc đời đơn giản, chẳng bon chen làm gì. Rồi lúc rỗi rãi, mình nằm trên bãi cỏ đọc sách cho nhau nghe, sẽ nhìn vào mắt nhau sâu chứ không phải nhìn lâu vào màn hình nhấp nháy sáng.  Người ta có thể bật cười bởi ước mơ rất đỗi nhạt thếch này, có khi xã hội vì những người như mình mà không tân tiến nhưng hẳn nhiên ấy là yên bình.

Ra đường vào những ngày cuối năm lại bị kẹt cứng bởi đám đông nô nức mua sắm Tết. Cuộc đời vẫn luôn có khoảng cách giữa người thừa thãi, kẻ thiếu thốn. Thế nên thấy cảm phục những bạn nhỏ biết nghĩ cho người khác khi lên kế hoạch từ thiện, mang mùa xuân yêu thương cho bà con vùng núi. Mỗi sớm, chúng mình mở mắt yêu thương nhìn cuộc đời bằng cảm thông và san sẻ rồi hiền từ đối đãi với nhau thì hay biết mấy!

Diệu Ái - theo dantri
Đọc thêm…

6 thủ thuật cơ bản tối ưu SEO Onpage cho Blogspot

22:05 |
6 thủ thuật cơ bản tối ưu SEO Onpage cho Blogspot
Trong SEO nói chung và SEO Blogspot nói riêng, onpage và offpage là 2 kĩ thuật mà bắt buộc chúng ta phải luôn thực hiện trong quá trình phát triển website. Trong đó, SEO Onpage là kĩ thuật quan trọng mà bạn phải bắt đầu thực hiện nó từ khi website được tạo ra.

6 thủ thuật cơ bản tối ưu SEO Onpage cho Blogspot
Với Blogspot, Onpage cũng phải được tối ưu ngay từ đầu. Và dưới đây sẽ là 6 thủ thuật cơ bản để tối ưu Onpage cho Blogspot, bạn không nên bỏ qua bài viết này nếu thực sự muốn website mình sẽ xuất hiện nhiều trên kết quả tìm kiếm của Google. 6 thủ thuật cơ bản tối ưu SEO Onpage cho Blog Blogspot



1. Tùy chỉnh các thẻ Heading

Heading tags

Thẻ Heading là rất quan trọng để bạn có thể có một trang web chuẩn SEO. Các thẻ heading như H1, H2, H3... làm nổi bật các chủ đề trên trang web của bạn, giúp nhấn mạnh nội dung với các bọ tìm kiếm của Google hay các công cụ tìm kiếm khác. Bạn nến tối ưu thẻ Heading cho các thành phần trong trang, ví dụ như với Blogspot, thẻ H1 sẽ gán cho tiêu đề bài viết, tiêu đề trang chủ, thẻ H2, H3 có thể để người viết tùy chỉnh, thẻ H4, H5... gán cho tiêu đề các widget.
Xem thêm: Hướng dẫn tối ưu thẻ H1, H2 cho Blogspot
Chú ý: Thẻ H1 chỉ nên có 1, thẻ H2 và các thẻ khác có thể có nhiều hơn.

2. Cài đặt tùy chỉnh cho robots.txt

robots.txt

Bất kỳ một bọ tìm kiếm nào của các công cụ tìm kiếm đều cần thiết có một hướng dẫn về những gì được thu thập dữ liệu và lập chỉ mục. Bạn nên cài đặt robots.txt để hướng dẫn các bọ tìm kiếm những gì được phép thu thập dữ liệu và những gì không.
Xem thêm: Hướng dẫn tạo file robots.txt chuẩn cho Blogspot

3. Tối ưu tiêu đề bài đăng của Blog

Bài đăng trên Blog

Như bài viết này mình đã đề cập đến: 7 thủ thuật tối ưu SEO Blogspot, việc tối ưu tiêu đề bài đăng là cực kỳ quan trọng. Các bạn nên tham khảo thêm ở bài viết đó.

4. Tối ưu hóa hình ảnh

Tối ưu hình ảnh

Hình ảnh luôn giúp nhấn mạnh nội dung trong bài viết, nâng cao chất lượng của bài viết và đóng vai trò rất lớn trong việc tối ưu cho bài viết. Bạn nên sử dụng những hình ảnh đúng nội dung bài viết, và nên resize kích cỡ cho vừa phải, và đặc biệt, hình ảnh phải có thẻ alt, đồng thời đường dẫn hình ảnh nên chính xác nội dung của bài viết.

5. Tối ưu liên kết nội bộ

Internal links

Việc tối ưu liên kết nội bộ luôn là điều cực kỳ quan trọng, liên kết nội bộ giúp bạn giữ người dùng trên web, giảm tỉ lệ thoát, tăng số lần xem trang và bọ tìm kiếm đánh giá rất cao những trang web của liên kết nội bộ tốt. Liên kết nội bộ giúp bọ tìm kiếm vào web và đi vòng vòng trong trang của bạn, nếu bạn thực hiện tối ưu liên kết nội bộ tốt thì thậm chí mỗi lần bọ tìm kiếm vào web sẽ đi hết toàn bộ các chủ đề, bài viết. Việc này sẽ giúp đánh giá cao thứ hạng của bạn trên công cụ tìm kiếm.

6. Cải thiện thời gian tải blog

Tốc độ tải trang

Nếu thời gian để tải blog của bạn quá lâu, có lẽ người xem sẽ một đi không trở lại. Điều này có nghĩa sẽ làm tăng tỉ lệ thoát của web và mất đi một lượng lớn người xem. Và các công cụ tìm kiếm như Google chẳng hạn, cũng rất chú tâm đến việc đánh giá tốc độ tải web, vì Google chú ý đến trải nghiệm người dùng. Đó là lý do tại sao việc tối ưu thời gian tải blog là điều vô cùng cần thiết.

Bạn có thể tối ưu tốc độ tải web bằng cách tối ưu CSS, JS; tối ưu hình ảnh... sẽ giúp giảm rất nhiều thời gian tải web. Bạn có thể dùng công cụ sau đây để đánh giá tốc độ tải web là thực hiện tối ưu: https://developers.google.com/speed/pagespeed/insights/

Trên đây là một số thủ thuật mà mình nghĩ sẽ giúp các bạn tối ưu SEO Onpage cho Blogspot tốt hơn. Những thủ thuật này mình hầu hết chỉ đề cập sơ qua. Trong thời gian tới mình sẽ hướng dẫn chi tiết cách thực hiện từng thủ thuật, mong các bạn đón đọc
Đọc thêm…

Đọc nhiều