Trực tiếp chung kết Laegue Cup Liverpool - Man City

23:56 |
Trực tiếp bòng đá - trực tiếp bóng đá K+1, Trực tiếp bóng đá K+
Trực tiếp chung kết Laegue Cup Liverpool - Man City


Đọc thêm…

Tản mạn mưa xuân

23:55 |
Tản mạn mưa xuân
Không phải đến tận bây giờ ta mới kịp dọn lòng để cảm hoài làn mưa mong manh và rất đỗi nên thơ ấy. Vậy mà khi gặp lại vẫn thấy lòng xao xuyến, bâng khuâng!

Mưa bụi tháng Giêng không ồn ào như những cơn mưa mùa hạ, cũng không u uất như những cơn mưa dầm ướt nhép. Mưa không thành giọt để có thể lăn như những giọt sương treo mình trên cành hoa, mép lá. Mưa bay bay buông lơi, từng sợi dài, mịn, giăng mắc, vấn vương ngỡ như dệt tơ trời.

Mưa bụi về bao dung tưới tắm vạn vật. Mưa dịu dàng đánh thức những nụ, những chồi say ngủ trong lớp vỏ cây sần sùi. Mưa là nguồn cảm hứng để khơi dậy biết bao xúc cảm, tình người. Phải chăng buổi đất trời giao duyên hạt mưa nhỏ cũng trở nên tình tứ!

Mưa bụi tháng Giêng không vọng động để có thể lắng nghe. Mưa khẽ lắm, êm lắm! Mưa miên man, dịu dàng và thật sâu lắng. Chỉ có thể đắm mình dưới mưa, trong mưa và cùng với mưa, để mặc cho mưa hôn lên tóc tai, mặt mũi, để mặc cho những hạt bụi li ti đùa nghịch làm ướt mềm cánh áo, ta mới cảm nhận được giai điệu của mùa xuân.

Mưa bụi tháng Giêng gợi về trong ta những dấu yêu ngày cũ. Mỗi lần đi đâu, mẹ vẫn thường dặn nhớ đội nón vào kẻo ướt, vậy mà ta chẳng chịu nghe lời cứ nhong nhong chơi đùa với mưa. Cảm giác man mát, lành lạnh làm ta thích thú.

Nhưng với mẹ ta mưa sao lấm láp và phiền toái. Bởi những ngày ấy mẹ phải tất bật với cửa nhà nhớp nháp, phải hong mớ áo quần phơi mãi không khô. Lúc đó bà chỉ ước những cơn mưa ra mưa, mưa rõ to một lúc rồi thôi, kiểu như mưa rào ấy.

Ừ mà cũng phải, có khi như thế áo ta lại chẳng bị ướt, vì sẽ cảnh giác hơn, sẽ mang theo áo mưa, dù hoặc ngồi nhà chờ mưa ngớt. Đâu như mưa bụi, mưa cũng như không, nhẹ tênh như hơi thở. Ấy thế mà ta vẫn yêu mưa lắm! Vì có thế ta mới được ngồi nép bên lưng mẹ, giơ hai bàn tay lạnh cóng ra hơ lửa rồi đặt vào má mà hít hà.

Đi dưới làn mưa bụi tháng giêng ta thấy mùa xuân vẫn thế mà mùa xuân rất mới. Lòng bình yên và thanh thản đến lạ. Ta ước mình vẫn còn nhỏ dại để mưa xuân ru vỗ, tắm táp như chồi non vừa kịp nhú lên xanh!



Xuyến Chi - Theo dantri
Đọc thêm…

Tết rồi, về với mẹ cha thôi

23:51 |
Tết rồi, về với mẹ cha thôi
Sáng, vừa bước chân ra ngõ, gặp ngay nụ cười rạng rỡ của cậu hàng xóm: “Lạnh quá chị ơi, tết đến nơi rồi, ngày nào chị về quê ạ?” Về quê- chỉ nghe đến đó thôi đã thấy ấm lòng.

Bạn bè cùng cơ quan tôi thỉnh thoảng lại than phiền: Tết nhất càng ngày càng mất vui, chỉ tổ tốn kém, mệt mỏi. Nhưng với tôi, tết bao giờ cũng là dịp tôi mong chờ nhất trong năm. Và kể từ khi tôi biết tết là gì, đến nay đã ngoài ba mươi tuổi tôi chưa bao giờ cảm thấy chán tết.

Tối qua, hai vợ chồng tôi bàn chuyện lịch về tết hai bên nội ngoại, cô con gái ba tuổi của tôi hỏi: Tết là gì hả mẹ? Tôi bảo “Tết là được về quê, được gặp ông bà nội, ngoại, anh em họ hàng đó con”. Nghe thế con tôi nhảy lên vui sướng: “Thế là con được nghỉ học về quê hả mẹ. Thích quá, thích quá!” Niềm vui con trẻ nghe thật dễ thương. Và chợt ngẩn ngơ tiếc nuối biết bao nhiêu những tháng năm ngây thơ khờ dại ấy. Càng nghĩ lại càng mong nhanh được về nhà.


Sống ở thành phố bao năm, với những ồn ào đông đúc, dòng thời gian như cuốn mình trôi đi với những bận rộn xô bồ. Thế nhưng những khi mỏi mệt chỉ ước gì được ở nhà. Để mỗi sáng mai thức dậy đã nghe con khướu đen hót vang ngoài cửa sổ. Để được ngồi bên ấm nước chè xanh mẹ dậy vò từ sớm, uống từng ngụm chát đắng mà nhìn lá tre rơi đầy ngõ qua một đêm chưa kịp quét đã phủ dày lối đi.

Nhưng tôi vẫn thích nhất là không khí những ngày giáp tết, được ngồi cắt lá cho bố gói bánh, gói giò. Thích cái cảnh mấy anh chị em sau một năm xa cách cùng ngồi quây quần bên nồi bánh chưng sôi sùng sục trên bếp hồng rực lửa nói đủ chuyện buồn vui. Thích nghe âm thanh léo nhéo của lũ trẻ nhảy nhót, nô đùa, cãi vã nhau, rồi ông bà đi âu yếm dỗ dành từng đứa một.

Tôi thích không khí đêm giao thừa, khi chủ tịch nước gửi lời chúc mừng năm mới trên truyền hình, khi những hạt mưa xuân lắc rắc trên sân, trong hương trầm ngào ngạt, nhìn bố mẹ rưng rưng nghe cháu con mừng tuổi.

Thích không khí sáng mồng một, vừa bước chân xuống khỏi giường đã cảm nhận thấy ngay đất trời như đổi khác. Chúng tôi sẽ đi thăm từng nhà, nắm tay chào hỏi những cô bác chú dì, những anh em nội tộc. Giây phút ấy, cảm giác như lòng mình nhẹ nhàng hơn, ấm áp hơn, rộng mở và gần gũi hơn.

Cuối năm nào, cô bạn thân tôi cũng gọi điện hỏi: “Tết có về quê không bạn yêu?” Về chứ. Dù lấy chồng ở xa cách nhà mấy trăm cây số. Chưa có năm nào tôi không có ý định về tết với bố mẹ. Dù có năm trời mưa tầm tã. Dù có năm ốm đúng dịp tết mệt nhoài. Về bởi biết bố mẹ đang từng ngày ngóng đợi. vì tôi biết khi tôi nói: “sáng mồng hai vợ chồng con đưa cháu về”, thì tôi biết, kể từ khi ấy bố mẹ tôi chỉ mong đến ngày mồng hai tết. Về để biết, không đâu bình yên hơn, ấm áp hơn bên gia đình.

Gọi điện cho anh cả, anh nói: Năm nay bố làm lễ Mừng thọ 70, anh cho chị và các cháu về sớm hơn mọi năm. Ôi! Mới ngày nào bố còn chở mình trên xe đạp đi mua giày diện tết, cả hai bố con vừa đi vừa hát. Mới ngày nào bố còn kiệu trên vai để hái ổi trong vườn. Mới ngày nào hai bố con còn thi nhau ai chạy nhanh hơn. Vậy mà năm nay bố đã bảy mươi tuổi rồi. Bảy mươi, mắt đã mờ, chân đã chậm, chỉ có trái tim vẫn đập mạnh mẽ vì cháu vì con, chỉ có tình thương bao la chưa bao giờ bé lại.

Nghĩ, mắt bỗng nhòe ướt lúc nào không hay. Chợt hoang mang không biết còn bao nhiêu năm nữa được đón giao thừa cùng bố mẹ? Bao nhiêu năm nữa được cùng Người ngắm đất trời khi năm hết xuân sang? Bao nhiêu năm, thôi không cần biết, chỉ cần biết hiện tại đây thôi, mỗi tết về nhà vẫn có mẹ cha đón đợi. Chỉ cần thế thôi là đã vô vàn hạnh phúc, là con đã không cần tham lam đòi hỏi thêm bất cứ thứ gì.

Lê Giang - dantri
Đọc thêm…

Viết cho những ngày cuối năm

23:35 |

Viết cho những ngày cuối năm

Hãy xem xét và cân nhắc cẩn thận một lần nữa những kế hoạch của mình, ươm cho mầm xanh một sự sống mới tràn trề vào một năm mới đến, thắp lửa nhiệt huyết cho những hố than đã tàn tro.
Khi những vòng kim thời gian khép lại trọn vẹn một năm là khi chúng ta ngồi nhìn lại chặng đường đã qua của mình. Giữa thời khắc giao mùa, việc nhìn ngẫm lại những việc đã xảy ra và những điều sắp tới khiến mỗi người có cảm giác hồi hộp và háo hức lạ kỳ. Một năm qua đi, chúng ta đã làm được gì, chưa làm được gì và định hướng xem cần phải làm gì trong một năm mới đến.


Có những nỗi buồn đã buông bỏ được chưa?
Những buồn đau dai dẳng, ám ảnh đến từ quá khứ nên là thứ được loại bỏ đầu tiên trong hành trình đón chờ một năm mới. Năm mới đến, không ai muốn rước thêm những phiền muộn vào mình. Hãy liệt kê ra những sai lầm phạm phải, những thương tổn gây ra cho nhau, cùng chân thành nhìn lại và nhủ lòng khắc phục chúng trong một năm mới đến. Đấy là cách để tống tiễn nỗi buồn, hay cũng là cách để buông bỏ chúng thành công nhất.
Có những thành công bị trì hoãn đã thắp đủ nhiệt thành hay chưa?
Một năm trôi qua có nhiều thành tựu mới, cũng có không ít những lần chúng ta thất bại. Chúng ta dễ dàng mỉm cười với thành công nhưng luôn chạy trốn những lần bị vấp ngã. Không sao cả. Tương lai là để tiến về phía trước, đừng để mình bị thụt lùi lại phía sau. Hãy xem xét và cân nhắc cẩn thận một lần nữa những kế hoạch của mình, ươm cho mầm xanh một sự sống mới tràn trề vào một năm mới đến, thắp lửa nhiệt huyết cho những hố than đã tàn tro. Một năm mới, khởi đầu mới, chúng ta có quyền tin vào những thành công dựa trên những nền móng cũ.
Viết cho những ngày cuối năm 1
Có những yêu thương bịt bùng, không lối thoát?
Là khi tình cảm trao đi không được nhận lại. Là khi bị phản bội sau nhiều ngày nắm chặt tay nhau. Là khi không nhận ra tim mình đớn đau đến nhường nào bởi nó đã rách bươm và nhằng nhịt vết xước. Thay vì buồn khổ và hoài niệm, hãy học cách tự chăm sóc cho tim mềm, tự ủi an bản thân, yêu thương mình và yêu thương rộng mở với những mối quan hệ xung quanh. Hãy học cách dành tình cảm xứng đáng cho những người xứng đáng…
Chúng ta sẽ thấy tóc ông bà, cha mẹ có nhiều thêm sợi bạc, mấy đứa em cũng cao lớn hơn một chút. Dành tình yêu thương trong trái tim bình ổn của mình chia sẻ với mọi người xung quanh ấy: với gia đình, bè bạn. Khi bắt nguồn tình cảm từ một trái tim khỏe mạnh và lành lặn, chúng ta có thể tự tin vào những gặt hái yêu thương trong một năm mới đến.
Sẽ còn nhiều những mong muốn được chia sẻ cùng năm cũ qua đi và nhiều điều ấp ủ cho một năm mới đến. Tin rằng, khi ngồi nhìn lại, cùng viết và gạch đi những điều không hay, chúng ta sẽ có nhiều hơn niềm tin và sự mạnh mẽ để đón chờ những điều tươi mới nhất!
Đọc thêm…

Viết cho buổi chiều cuối năm…

23:31 |
Viết cho buổi chiều cuối năm…
Những buổi chiều cuối năm, đếm vòng quay thời gian đang chuẩn bị kết thúc một chu kì. Chỉ mong một năm khép lại, những điều tốt đẹp và may mắn hơn sẽ mở ra.

Dù lặng lẽ hay ồn ào, một năm rồi cũng đang chuẩn bị qua đi. 365 ngày đã trôi qua với đủ đầy những dư vị và sắc màu của cuộc sống… vui có, buồn có, thành công có, thất bại có, hi vọng có và tuyệt vọng cũng có…


Người ta đón chờ ngày cuối năm như một nốt lặng trầm ngâm giữa giao thừa năm cũ và năm mới, và cũng là thời điểm dành cho một cái ngoái lại về những ngày vừa qua.

Buổi chiều cuối năm…

Là những chuyến hàng muộn cố sức bán thật nhanh để còn kịp về nhà chuẩn bị sửa soạn…

Là những chuyến xe muộn đưa những đứa con xa quê trở về đoàn viên…

Là cái vội vàng của những người sắm sửa nốt những gì còn thiếu cho một cái Tết quây quần…

Là mâm cơm tất niên sum họp đầy đủ người thân và bè bạn…

Viết cho buổi chiều cuối năm… 1

Là dịp mọi người cùng ngồi lại với nhau, cùng chuyện trò về những biến cố trong năm vừa qua, để xem mình đã làm được gì hay dang dở điều gì, để xem mình đã có được gì và để mất những gì…

Là lúc tự mỗi người lặng lại, và dành một vài phút ít ỏi sau những vội vã tấp nập của cả năm qua, để nhìn lại mình và nhìn lại cuộc đời… rồi hướng về những điều mới mẻ.

Những buổi chiều cuối năm điềm tĩnh, người ta thường dễ tha thứ cho lỗi lầm của những ngày qua; sẽ gật đầu để quên đi những gì không may mắn, phiền muộn và hướng về một năm mới an lành và hạnh phúc.

Những buổi chiều cuối năm phảng phất buồn, có lẽ đất trời cũng muốn luyến lưu năm cũ thêm một chút. Hay vì lòng người dù háo hức cho một năm mới với những khởi đầu mới, vẫn không quên tiếc nuối 365 ngày đã qua – một phần đời dẫu buồn vui, đắng cay hay ngọt bùi vẫn không thể quay lại?

Viết cho buổi chiều cuối năm… 2
Những buổi chiều cuối năm, thương những kẻ xa nhà đang ngóng trông về một mâm cơm đoàn viên; thương những kẻ đang ngó về Tết quê ở một khung trời khác; thương những chuyến bán buôn muộn màng chỉ mong có một cái Tết đủ thương những vội vã tất bật quanh năm…

Những buổi chiều cuối năm, đếm vòng quay thời gian đang chuẩn bị kết thúc một chu kì. Chỉ mong một năm khép lại, những điều tốt đẹp và may mắn hơn sẽ mở ra.

Mong an lành và bình yên cho một năm sắp tới…

Mong những lo lắng bớt đi trên nếp nhăn của những người thân, mong ai ai cũng sức khỏe dồi dào bỏ quên đi bệnh tật…

Mong niềm vui nối đuôi ghé thăm tất cả mọi người và bỏ quên bất hạnh, tuyệt vọng ở đằng sau…

Mong nụ cười luôn hiện hữu khắp nơi và bỏ quên nước mắt, đớn đau ở lại…

Mong may mắn luôn đồng hành trên con đường sắp tới…

Mong 365 ngày tiếp theo sẽ sống mà không phải luyến tiếc…

Mong một năm mới sẽ thật đủ theo cách mọi người mong muốn…

Chào tạm biệt năm cũ, chào tạm biệt chiều cuối năm!
Đọc thêm…

Viết cho con ngày cuối năm

23:23 |

Viết cho con ngày cuối năm

Thoắt đó, mà đã lại hết một năm rồi. Một năm tưởng lâu, vậy mà vèo nhanh qua như một chớp mắt. Trách sao mình không mau già đi. Bảo sao trẻ con không nhanh lớn.

Nhìn con gái nằm ngủ, người đã dài choán hết nửa giường, tay ôm chặt chiếc gối ôm, thấy thương nhiều vô hạn. Một năm trôi qua, có bao nhiêu ngày được dành cho con trọn vẹn. Oái oăm thay, những khi dành cho con nhiều thời gian nhất, thường là những ngày con ốm, khi con không thể nghỉ học, mẹ buộc phải nghỉ làm.


Có lẽ con cũng không trách gì đâu, khi cứ phải đợi đến lúc con mệt mỏi mẹ mới dành nhiều thời gian hơn cho con. Mẹ cũng thèm lắm chứ, thèm mỗi sáng mai được bế con ra khỏi giường. Thèm mỗi buổi trưa được nhìn con ngủ. Thèm mỗi chiều được chạy sau con trên từng góc phố vắng hái hoa dại mọc ven đường.

Nhưng mẹ đã nhường hết những lúc con khỏe mạnh, những lúc con vui cười ca hát cho cô giáo của con, cho bạn bè và trường lớp của con. Mẹ chỉ nhận về những ngày con mê man vì sốt. Những đêm con khó ngủ khóc gào. Mẹ nhận về những mệt mỏi đớn đau đã làm nước mắt trong trẻo của con rơi ra trên khuôn mặt non dại.

Mẹ biết, có đôi lúc mẹ không hoàn toàn đúng, khi mẹ bực mình cáu gắt, khi mẹ quát mắng con. Nhưng trái tim con bao dung chưa một lần giận dỗi. Con lúc nào cũng thế, ngay cả khi mẹ bận bịu muốn đẩy con ra để thảnh thơi làm việc của mình, ngay cả khi mẹ dọa bỏ con lại một mình khi con làm những điều trái ý mẹ, thì con vẫn níu lấy áo mẹ, choàng tay ôm mẹ, vừa khóc vừa khẽ gọi: Mẹ ơi!

Đã có lần mẹ làm việc lúc nửa khuya, chợt giật mình vì vòng tay nhỏ ôm ngang lưng. Hai bàn tay con siết chặt, vừa dụi đầu vào lưng, vừa khẽ nói: “Mẹ ôm con ngủ đi, con thèm mẹ”. “Con thèm mẹ!”- chỉ ba từ đơn giản thế thôi mà con làm mẹ bật khóc. Cuộc sống mưu sinh vận vào bao nỗi lo toan. Mẹ chỉ lo làm được thật nhiều việc, kiếm được thật nhiều tiền. Mẹ dùng cả ngày nghỉ đúng ra phải dành cho con để đi làm thêm. Mẹ lúc nào cũng dỗ con ngủ trước rồi lẻn dậy lúc nửa đêm “cày cuốc”. Chỉ vì mẹ mong cuộc sống của chúng ta tốt đẹp hơn. Vì mẹ muốn con được học trường tốt, được ăn những thức ăn ngon, được mặc những bộ quần áo đẹp, được đi du lịch đó đây. Mẹ không biết được rằng, điều con cần đơn giản lắm, đôi khi chỉ là một vòng tay ôm của mẹ lúc giữa đêm.

Qua tết này con gái mẹ tròn bốn tuổi. Thời gian đã giúp con mẹ lớn lên. Đôi má màu đỏ đã chuyển sang trắng hồng, đôi mắt đã có nhiều biểu cảm, cái miệng đã biết nói lời yêu ghét, và đôi chân đã chạy rất nhanh réo mẹ đuổi theo. Muốn nói với con rằng, đừng chạy quá nhanh, con đường phía trước dài và chông chênh lắm. Có lẽ mẹ cũng sẽ phải học cách đi chậm lại, để được nắm tay con bước đi, để được bên con nhiều hơn nữa.

Chiều qua hai mẹ con đi chợ sắm tết. Trên đường đi chợ về, giữa ồn ào người xe, chợt thấy trước mình là một cụ ông với mái tóc dài ngang vai bạc trắng đang thong thả đạp từng vòng xe. Lòng tự nhiên nghĩ: Cụ ông ấy đã trải qua bao nhiêu năm sống ở đời rồi? Đã trải qua bao nhiêu hạnh phúc và đau thương, bao nhiêu ấm nồng và buốt lạnh, bao nhiêu mùa xuân ấm áp và mùa đông rét mướt, để chiều nay có thể thong thả đạp xe trên phố với mái tóc nhuộm màu thời gian trắng muốt.

Thời gian đi nhanh lắm, rồi chẳng mấy chốc, lại chính mẹ ngồi ngắm những dòng người trẻ tuổi lướt qua mà kể cho con nghe về tuổi ấu thơ, tuổi thanh xuân và những ngày đã sống. Liệu có nhiều ngậm ngùi, nhiều tiếc nuối hay không?

Nhớ giọng ca Khánh Ly đã từng da diết: “Có nhớ thưrơng tôi thì đến với tôi bay giờ/ Đừng để ngày mai, lúc mắt tôi khép lại/ Đừng để ngày mai có khi tôi đành xuôi tay…Nếu có yêu tôi thì đến với tôi bây giờ/ Đừng để ngày mai, đến lúc tôi qua đời/ Đừng để ngày mai, đến lúc tôi thành mây khói…

Nghe rồi thấy boăn khoăn: mình đã sống hết mình chưa? Thương yêu hết mình chưa? Hay tất cả cứ nửa vời, lơ lửng? Mà cuộc sống này ta chỉ có một, ta chỉ được sống đúng một lần.

Vậy thôi, con nhỉ, thôi dẹp hết mọi lo âu phiền muộn sang một bên. Dẹp hết những bộn bề và ưu tư năm cũ. Người ta nói rằng, có hai ngày chúng ta không nên bận tâm. Đó là ngày hôm qua với những đau khổ, nuối tiếc, những ước mơ không thành, những kế hoạch dang dở. Bởi dù muốn dù không nó cũng đã qua rồi. Và một ngày nữa là ngày mai, với nhưng lo toan, hoang mang sợ hãi. Dù có lo sợ ngày mai nắng hạn hay giông bão, thì ngày mai vẫn sẽ đến. Chúng ta chỉ có một ngày hôm nay để mà yêu thương, mà trân trọng. Hiện tại sẽ trở nên rất nhẹ nhàng nếu không bị những hối tiếc của ngày hôm qua và nỗi lo của ngày mai đè nặng.

Vậy thì con nhé, chúng ta sẽ sống một ngày cho trọn vẹn. Mẹ sẽ dành cho con trọn vẹn một ngày, ngày của một năm cũ, để chào đón rất nhiều ngày của năm mới ấm áp và rạng ngời hơn.

Lê Giang - dantri
Đọc thêm…

Chồng khác người

23:18 |

Chồng khác người

Ngày đưa anh về ra mắt, bà nội nó cứ nhìn anh khắp lượt rồi khen khuôn mặt, rồi thì tướng tá anh phúc hậu, lành hiền. Giờ nó lại cảm nhận hình như anh hiền quá, hiền không giống phần đa những người xung quanh…


Thế này nhé, chồng nó rất hay lên chùa làm công quả, quét dọn giúp các sư thầy và thường giúp đỡ người khác, làm phúc.

Chồng nó không bao giờ ăn thịt chó, lý lẽ anh đưa ra là chó thông minh, rất gần gũi và luôn là bạn tốt với người như thế, sao lại ăn thịt nó, có chết đói anh cũng không ăn. Anh cũng không ghét bỏ hay bài xích gì những kẻ ăn thịt chó, vì xét ra đó là sở thích riêng của mỗi cá nhân, họ không giống mình đâu phải là họ sai…

Đi liên hoan mà mọi người đề cử món thịt chó, anh không có ý kiến, mà chỉ vui vẻ gọi riêng đĩa thịt gà, ngồi bình tĩnh chén.

Những con vật như lợn, bò, gà… nuôi để lấy thịt theo dạng công nghiệp thì chồng nó ăn, nhưng thường cũng hạn chế, anh hay hướng đến ăn chay, ăn rau cho nhẹ bụng và tâm thì tĩnh tại.

Chưa hết, đi ngủ mà gặp con muỗi nào sơ ý lọt vào trong màn, là anh ấy vén hết cả màn lên, xua, đuổi nó đi. Chồng nó còn dạy con: “Muỗi đi kiếm ăn, đừng đánh nó tội nghiệp. Để nó còn bay đi tìm mẹ kẻo mẹ nó mong”, nó nghe mà nổi gai ốc. Con ruồi, con ong bay vào nhà cũng thế, anh lùa ra bằng được chứ không giết. Kiến bò vào, chồng nó liền lấy tờ giấy trắng hớt hớt để nó bò lên đó, sau đó sẽ chạy ra thổi nhẹ cho kiến rơi xuống.

Thằng con nó mỗi lần nhìn thấy kiến là la lên thích thú: “Bố ơi, kiến, kiến, bố thả cho nó về với bố mẹ nó đi”. Hôm ấy, bạn chồng nó đến chơi cờ, mang theo đứa con chạc tuổi, hai đứa trẻ đang ngồi chơi lego thì thằng con nó phát hiện ra con kiến càng đang bò lổm ngổm, nó phấn khởi gào tướng lên: “Bố ơi, bố ơi”, cậu kia tưởng bạn sợ, liền tiến đến ra vẻ anh hùng giơ chân lên dẫm bép một cái, con nó đứng chết trân mất một lúc rồi òa lên khóc, mách: “Bố ơi, bạn giết con kiến rồi, khổ thân nó”. Nó ái ngại với khách nhưng không biết nói sao.

Có lần người quen biếu nhà nó một con gà, mà hai vợ chồng xảy ra khẩu chiến, vợ thì muốn mổ thịt con gà béo mẫm ấy ngay và luôn, bỏ tủ lạnh ăn dần, trong khi chồng thì khăng khăng không cho, rồi còn bảo con gà ấy sắp đẻ, giờ giết nó phải tội, “Để anh gửi ở chuồng nhà anh Huy cho nó có bạn”.

Nó tức tối: “Em thấy giết con gà thì có gì đâu mà anh làm quá lên thế”, chồng nó thản nhiên: “Sao lại không, giờ tự dưng có thằng kề dao vào cổ xin tí huyết thì em thấy thế nào? Gà cũng thế, nó cũng có trái tim, là sinh vật sống, biết sợ hãi, chưa kể không nên sát sinh ở trong nhà, mang nghiệp, mang tội đấy”.

Nó thở dài chịu thua, trời chẳng chịu đất thì đất chịu trời vậy: “Thôi anh gửi gắm làm gì, phiền ra. Tốt nhất là kiếm cái lồng nuôi nó, bao giờ chết thì thịt vậy”. Nó tự an ủi mình, đến con vật yếu ớt anh còn cư xử quá nhân văn, nhân đạo, chẳng nỡ hại nữa là với những người xung quanh.

Và công bằng mà nói, chồng nó tốt tính, sống biết ý, ai ai cũng quý, nên thôi dù chồng khác người nó cũng vẫn yêu lắm. Vì nó nghĩ, nếu không thế chắc anh ấy cũng chẳng lấy nó đâu.

TSL - Theo dantri
Đọc thêm…

Lộc Xuân

23:14 |
Lộc Xuân
Đối với ông bà Minh, Tết nhất, chỉ cần con cháu sum vầy thì đã là lộc to rồi. Vì vậy không năm nào mà nhà họ không có lộc.

Bình thường, nhà chỉ có ông bà ở cùng cô út nhưng Tết đến xuân về là tụ tập đông đủ cả. Hiếm có đại gia đình nào hòa thuận như họ. Hai cậu con trai đã lập gia đình và có nhà riêng, nhưng cứ năm cùng tháng tận là lại ríu rít trở về nhà bố mẹ, ở liền tù tì mấy ngày Tết, có đuổi cũng chẳng chịu đi.


Mấy cô con dâu không những khó chịu khi phải chung đụng, ngược lại còn thấy háo hức mỗi dịp sum vầy. Con cái vui vẻ, thương yêu nhau như vậy, một phần cũng vì ông bà Minh tính tình xởi lởi, quý con cháu như vàng ngọc.

Vợ chồng anh con trai thứ vốn làm ăn vất vả. Có năm, tình cờ nghe được chuyện con dâu thứ phải vay tiền bạn để về góp với gia đình chồng sắm Tết, ông bà rất xót, lập tức gọi các con về họp gia đình. Ông bà quán triệt luôn rằng chuyện tiền nong ăn Tết, tùy theo điều kiện tài chính mà đóng góp, còn khó khăn quá thì để bố mẹ, anh chị em lo, không việc gì phải luồn cúi vay mượn người ngoài. Con cái rất nể ông bà vì tấm lòng thơm thảo đó.

Vui nhất là đêm giao thừa. Lũ trẻ rủ nhau đi ngủ từ sớm, nhắc đi nhắc lại ông bà, bố mẹ phải gọi chúng dậy đón giao thừa. Người lớn quây quần bên bếp lửa kê ngay giữa sân đun nồi bánh chưng. Bên nồi bánh ấm cúng, vào những giờ phút cuối cùng của một năm, bao nhiêu tâm sự được giãi bày, những khúc mắc giữa các thành viên trong gia đình cũng được hóa giả. Ở nhà ông bà Minh, đã thành thông lệ, vài tiếng trước giao thừa luôn là thời gian “sám hối” và vun đắp tình thân.

Đại gia đình có đến ba cặp vợ chồng, bốn đứa cháu nhỏ và một cô út đang tuổi cập kê, nên Tết đến, nhà cửa cứ rộn ràng, huyên náo suốt. Tiếng bọn trẻ con khóc cười, khoe nhau tiền lì xì, rủ nhau ra đình làng xem các cụ cúng vái, tiếng khách khứa ra vào tấp nập, dành tặng nhau những lời chúc tốt đẹp khiến lòng ai cũng vui như mở cờ.

Tết nhất, mấy mẹ con tha hồ trổ tài nấu nướng. Lâu dần thành thương hiệu, mẹ lúc nào cũng là cao thủ thịt đông, con dâu cả khéo nhất là gói và nấu bánh chưng, con dâu thứ chuyên trị món thịt kho tàu, con gái út muối dưa hành cực ngon. Mấy cha con, ông cháu rất háo hức đợi mâm cỗ ngày Tết. Những món đó, thời buổi này ra hàng quán cũng có đầy, nhưng phải ngồi vào mâm cơm của đại gia đình, nâng ly rượu nồng chúc nhau mùa ấm cúng và ồ à khen từng món sở trường của từng đầu bếp thì mới thấm hết hương vị món ngon cổ truyền, mới hiểu thế nào là Tết đoàn viên.

Huyền Trân - Theo dantri
Đọc thêm…

Nhớ nội, nhớ hương trầu Tết xưa

23:10 |
Nhớ nội, nhớ hương trầu Tết xưa
Ngày cuối năm đi chợ Tết, thấy người ta bày biện lá trầu xanh biếc cạnh những buồng cau trĩu quả mà nhớ nội vô cùng. Cúi xuống mua dăm ba trái cau, vài lá trầu quết thêm tí vôi trên lá rồi chỉ ước giờ này có nội ở nhà tôi sẽ ngồi ngoáy trầu cho nội và nghe người kể đủ chuyện ngày xưa.

Như những bà già ở quê, nội tôi cũng thích ăn trầu. Hệt như con nít thèm bánh kẹo, đôi ba ngày không có miếng trầu nhai trong miệng, nội bảo thèm bứt rứt đến nỗi ngủ chẳng yên. Đồ ăn trầu của nội gồm một chiếc cối được làm từ vỏ đạn đại liên đã cưa bớt phần đầu, chừa lại cỡ ba bốn phân. Chiếc cối nhỏ nhắn bằng đồng đi qua năm tháng đã hóa màu sẫm, bên trong đỏ đi vì thấm nước trầu. Tôi hình dung chiếc cối nhỏ nhắn nhưng chứa đựng nông sâu văn hóa của người Việt. Tục ăn trầu hệt như một niềm tự hào cố hữu khi “miếng trầu là đầu câu chuyện”, là khởi nguồn của bao ý niệm về nghĩa nặng ân tình thấm đượm sâu xa.


Bên chiếc cối là cái xoáy trầu bằng inox, một đầu có hình răng cưa, đầu kia đục lỗ buộc vào cối bằng sợi xích nhỏ xíu. Đồ ăn trầu còn có một con dao xếp nhỏ nội dùng gọt cau. Tất thảy được đựng trong chiếc cơi nhỏ nhắn bằng thiếc mà nội tôi quý vô cùng. Dù vậy, mỗi khi đi đâu, nội cho cả thảy vào chiếc bao nilon cũ, bảo cho tiện. Cái âm thanh rột roạt mỗi lúc nội soạn sửa ăn trầu đã theo tôi vào tâm khảm cho đến bây giờ.

Nội gọt vỏ cau rồi chẻ ra làm sáu, ngắt lá trầu quệt tí vôi rồi xếp lại. Để miếng trầu ngon đậm, khi bỏ vào cối nội cho thêm miếng vỏ quế rồi xoáy mạnh. Hồi nhỏ, chị em tôi thường tranh nhau phần việc này. Mới đầu hăng hái xoáy mạnh, chốc lát mỏi tay cứ quay qua hỏi nội đã được chưa nội ơi mà vẫn thấy nội lắc đầu thì bắt đầu chán. Nội biết ý nên khi cháu hỏi thêm lần nữa đã bảo được rồi. Người đưa tay đỡ lại cối trầu rồi dịu dàng ngó bầy cháu chạy tung tăng mà mỉm cười độ lượng. Lớn lên, việc giã trầu trở nên dễ dàng với đám chúng tôi nhưng lại khó khăn hơn với nội. Thế nên, mỗi khi có đứa cháu lại gần giã trầu nát nhừ cho nội nhai, nội cười hạnh phúc lắm.

Có những khi nhai trầu, nội ngồi yên như tượng, đăm chiêu lo lắng nhìn về vùng trời xa xôi nào đó. Ấy hẳn là lúc nội đang lo chú út đã qua cái dốc cuộc đời vẫn còn nông nổi, nhớ đâu đó có đứa con vẫn tha hương xứ người. Ba bảo nỗi lo của nội dài lắm, vì con cháu đông đúc nên nội gom mỗi đứa một ít và gồng gánh hết thảy vào người. Cuộc đời của ai đó chưa viên mãn, chưa tròn trịa lại khiến nội đa mang lo nghĩ.

Nội sống trong căn nhà nhỏ sát bờ sông Thạch Hãn, vài tháng lại đi quanh thăm nhà con cháu đôi ba bữa. Chỉ những năm cuối đời vì gia đình chú út lục đục nên nội mới chuyển sang ở hẳn nhà tôi. Nội đi đâu cũng lỉnh kỉnh đồ đạc đem đi đem về. Qua nhà tôi chơi, thể nào nội cũng ra vườn hái một rổ diếp cá vì biết ba tôi thích ăn. Khèo hái vài trái ổi, dăm ba trái khế cho mấy đứa cháu. Tới lúc về lại cụm nụm thu dọn những chai lọ, hộp giấy mà nhà tôi vứt bỏ rồi súc rửa sạch sẽ cất đi bảo có lúc cần.

Mẹ bảo tôi là đứa “ngủ hiền”, không quẫy đạp nên được ngủ với nội. Nhớ những tối trời rét, nằm ngủ choàng tay ôm nội, nghe mùi trầu phảng phất trên màu áo mà thấy nóng ran. Tôi đưa tay nắm chặt tay nội rồi say giấc tự lúc nào, chẳng hay nội không dám trở mình, không dám rút tay ra vì sợ đứa cháu tỉnh giấc. Người già thường thao thức khó ngủ, mỗi đêm cứ trở dậy ba bốn bận. Sáng ra gà chưa gáy, trời còn đen thui mà nội đã lục đục dậy ngồi chải tóc.

Nội về trời nay đã bốn cái Tết. Cái Tết đầu tiên không có nội, ba cứ bần thần. Đêm giao thừa, thắp nén nhang mà mắt cay cay. Nhìn góc giường, ngó quanh nhà cứ hình dung tiếng dép lẹp xẹp nội đi và tiếng nội nhổ trầu rột roạt. Tôi nhớ Lousia May Alcott, một nữ nhà văn Mỹ từng viết: “Mỗi ngôi nhà cần có một người bà trong đó”, tựa như cái cây nào cũng cần gốc rễ nguồn mạch yêu thương.

Tôi từng lo nét ăn trầu sẽ mai một khi thế hệ của nội lần lượt hóa sương khói, có mấy ai mặn mà nếm thử vị trầu cay. Nên đôi lần bắt gặp hình dáng cụ già lụm đụm đâu đó, bỏm bẻm nhai trầu, nước trầu tứa ra quanh mép chỉ muốn chạy lại ôm chầm lấy để hít hà hương trầu thương yêu nay đã thành quá vãng…

Diệu Ái - Theo dantri
Đọc thêm…

Mẹ và vườn cải

22:57 |
Mẹ và vườn cải
Khi những đợt mưa dầm dề vừa dứt, hanh hao quay về trong từng cơn gió lạnh là lúc mẹ tôi gieo vào lòng đất nắm hạt cải để dành từ mùa trước. Vườn cải của mẹ có nhiều loại, cải ngọt, cải cay, cải bẹ xanh, cải bẹ trắng... mỗi loại góp vào một hương vị riêng.

Cứ đến mùa cải, tôi đều dậy thật sớm để thăm mảnh vườn của mẹ. Tôi đã không thể giấu được niềm vui khi trông thấy những chiếc lá mầm đầu tiên vừa nhô lên từ mặt đất. Đám rau non tơ ăn sương và khí trời, mỗi sáng mỗi chiều uống giọt nước mát lành từ bàn tay tảo tần của mẹ mà sinh sôi tươi tốt. Mẹ tôi nhổ tỉa từ trong đám cải dày những cây cải bé xíu trộn với giá và rau thơm thế là có món rau sống xanh ngon, chấm nước sốt cà chua làm cả nhà cứ xuýt xoa mãi.


Nhưng rồi lũ gà toan bới đất tìm giun thi thoảng vẫn lọt được vào vườn phá rau tan tác. Tôi nghĩ ra cách dựng mấy con bù nhìn rơm. Tôi lục lấy bộ quần áo cũ mặc cho bù nhìn, rồi lấy cái nón rách đội lên đầu nó, còn không quên cột vào tay nó cái gậy tua tủa ni lông. Mỗi lần gió thổi là bù nhìn rung lên lật bật, cái tay huơ huơ, lũ chim trời và gà phá rau khiếp phía chạy tán loạn. Vậy là tôi đã có thể yên tâm vì đã có bù nhìn canh giữ vườn rau.

Cải đến thì lớn nhanh như thổi, xanh tươi, mướt mát. Mới tờ mờ sáng, đất trời còn bảng lảng hơi sương, mẹ tôi đã ngồi ở góc vườn nhổ cải. Mẹ cột cải lại thành từng bó bằng chiếc lá mía già, nhặt lá gốc, rửa sơ rồi chất vào quang gánh. Gánh rau của mẹ nặng trĩu đôi vai, thấu được tới chợ vạt áo mẹ đã ướt đậm mồ hôi. Bán được mớ rau mẹ tôi lại mua về khi thì con cá lóc đen trũi, khi là chùm cá cháo trắng muốt. Tôi giúp mẹ hái nắm cải trong vườn nấu canh với cá. Dù là cá lóc hay cá cháo, món canh ấm nóng, ngọt ngào của mẹ đều phảng phất mùi thơm hương của gừng. Tôi thích thú xì xụp từng ngụm canh một cách ngon lành.

Rồi thì bao nhiêu món ăn từ rau cải được mẹ tôi chế biến ra để đãi cả nhà. Cải ngọt xào thịt, cải cúc xào trứng, cải bẹ trắng xào tỏi, cải bẹ xanh muối dưa chua... Vẫn là rau cải thôi nhưng món nào cũng tươi mới nên người ăn chẳng bao giờ biết chán.

Cứ thế hết lứa cải này mẹ tôi lại trồng lứa cải khác. Tôi không nhớ hết mỗi một mùa như thế có bao nhiêu lứa cải được mẹ trồng nên. Rồi một ngày ngồng cải vụt lên cao, cải trổ hoa vàng rực, gọi về không biết bao ong bướm. Thật kỳ lạ là dù phải trải qua những ngày đông lạnh lẽo, từng khóm hoa cải vẫn phô ra vẻ căng đầy và viên mãn. Dường như còn bao nhiêu tinh chất cây đều dồn vào trong ấy. Cải cuối mùa là thời khắc mà tôi chờ đợi nhất, để được cùng đám bạn mải mê, rong ruổi khắp vườn cải.

Biết bao trò chơi được tụi con nít bày ra, lúc thì kết hoa đeo tay, đeo cổ rồi đội đầu làm cô dâu chú rể. Lúc lại nấp vào những con bù nhìn chơi trò trốn tìm. Thích nhất là trò chơi bán đồ hàng, tiền là những chiếc lá dâm bụt xanh mướt, còn hàng là những bó hoa vàng rực rỡ. Chỉ thế thôi mà người bán kẻ mua cứ tíu ta tíu tít cười nói rộn vang trong vườn cải.

Sau mỗi buổi chơi tôi đều không quên mang hoa về tặng mẹ. Bởi tôi biết mẹ có món hoa cải xào tỏi ngon lắm. Những ngồng cải mập mạp, xanh ngon được mẹ tước xơ rồi rửa sạch đem xào tái với tỏi phi dầu, vị ngọt ngon đậm đà, có chút nhặng đắng của cải thấm gia vị, khiến tôi không thể nào quên được.

Tôi xa quê không biết đã bao mùa cải. Mỗi độ nghe gió lạnh thổi vào lòng se sắng, lại nhớ, lại thèm được trở về rong ruổi giữa vườn cải, ăn bữa cơm rau lành mẹ nấu!

Xuyến Chi - Theo dantri
Đọc thêm…

Mắt thương nhìn cuộc đời

22:53 |
Mắt thương nhìn cuộc đời
Sớm ra, bạn cười nhếch mép khi thấy một người bước vào quán rồi bảo nhìn tướng ấy chắc nghèo miết mà thôi. Ly cafe trên tay đột nhiên đắng hơn mọi ngày bởi dư vị từ câu nói và nụ cười của bạn.

Thực tình, vẻ ngoài phần nào toát ra thần thái hay số phận của một người nhưng đâu chắc rằng nó sẽ nói lên bản chất của con người đó. Bạn bảo người nghèo là người lười biếng và kẻ vô học là kẻ không biết điều. Bỗng dưng bao bất hạnh ở đời bị đánh giá một cách phiến diện và cứng nhắc.

Có những người lê lết bên cuộc đời không phải vì họ muốn thế. Trên vỉa hè, người ta mưu sinh nhọc nhằn bằng sự cần mẫn và cố gắng. Nghèo đâu phải là cái tội nên khoan nói tới cảm thông hay giúp đỡ, ít nhất đừng vì sự bần cùng của người ta mà dè bĩu.

Ngoại tôi hay chép miệng bảo người già này người già nọ thiệt hạnh phúc bởi buổi đám tang của họ thật hoành tráng. Sự phân biệt sang hèn tồn tại cả khi người ta không có mặt ở trên đời. Đám tang của người chức cao vọng trọng trống kèn to lẵng hoa đầy, đám tang của người nghèo đôi khi còn không lo nổi mảnh chiếu lành. Thế nhưng, khi không còn cảm giác với cuộc đời này thì dẫu là ai đi nữa cũng đâu hay biết mình được tiễn biệt dương gian như thế nào để buồn vui.

Không phải ai cũng may mắn được sinh ra trong gia đình có quyền và cả tiền như bạn. Nhiều người sớm thức giấc phải lo nghĩ hôm nay làm gì để có tiền mua gạo cho cả nhà. Bạn chưa bao giờ hiểu cảm giác của người thiếu thốn chịu đói vài ba bữa, chưa bao giờ hiểu cảm giác của một đứa học trò tới buổi  sinh hoạt bị nêu tên chỉ vì chưa có tiền đóng học phí.

Bạn tỏ ra chê cười cô bé phục vụ ở quán chỉ vì cô bé nói giọng địa phương quê mùa mà quên mất rằng quê nội của mình cũng từ vùng đất ấy chứ đâu. Bạn may mắn sinh ra ở nơi này, lớn lên bởi nền văn hóa và giáo dục nọ, nhưng mỗi người ai ai cũng có lòng tự tôn và yêu mến nơi chôn nhau cắt rốn của mình, dù rằng nơi ấy không lỗng lẫy đẹp đẽ bằng nơi kia.

Đôi khi tôi ngơ ngác nhìn cuộc đời rồi nhận ra mình khác họ. Có thể vì thế nên mãi chẳng nhấc chân lên được những cái gọi là thành công sáng rực hay thành đạt đến đỉnh cao. Ai cũng có giá trị của riêng mình. Người ta hiền lành thật thà, không ranh mãnh và cong cớn đâu phải sẽ chẳng bao giờ làm được việc gì ý nghĩa. Vẫn nghĩ rằng chạm đích thành công bằng sự tử tế tốt hơn là nhẫn tâm. Được đánh giá bằng năng lực vẫn tốt hơn may mắn và nâng đỡ. Hơn nữa, giá trị thành công của mỗi người cũng khác nhau bởi lĩnh vực và ước mơ mà họ theo đuổi. Nên khi bạn đang đứng ở vị trí này kia bởi sự hẫu thuẫn hoặc trả giá bằng vài ba đánh đổi chẳng mấy thiện lương thì có gì tự hào để nhìn xuống rồi khinh bỉ người khác.

Nhiều khi, ngoài niềm thất vọng với bản thân, tôi thừa mứa cảm xúc đến độ dành quá nhiều nỗi thất vọng cho người khác. Là thất vọng bởi một người mình đang ngưỡng mộ từ nhân cách đến phẩm chất bỗng dưng hao hụt đi bởi vài ba hành động nhỏ. Như bữa nghe em bảo chỉ thích ngồi ăn ở nơi sang trọng, ngồi vỉa hè thấy tầm của mình đi xuống. Rồi em nhếch mép khi nhìn gặp lại cô bạn béo ú đen nhẻm, chê người ta xấu xí gớm ghiếc. Em tự hào vì cưu mang một ai đó rồi nhấn mạnh cho người ta thấy rõ ràng người ta đang được ban ơn. Tôi nghĩ khinh bỉ người khác không hề khiến em hơn người và xuất chúng. Và dẫu có xuất chúng thế nào cũng không có quyền miệt thị và khinh thường cá nhân khác.

Bởi vậy, nhiều khi tôi thấy mình lạc hậu bởi ước mơ mai này có ngôi nhà đơn sơ với mảnh vườn nho nhỏ, mình trồng rau trồng hoa, cặm cụi đâu đó ngoài vườn trong bếp. Cùng người mình thương sống một cuộc đời đơn giản, chẳng bon chen làm gì. Rồi lúc rỗi rãi, mình nằm trên bãi cỏ đọc sách cho nhau nghe, sẽ nhìn vào mắt nhau sâu chứ không phải nhìn lâu vào màn hình nhấp nháy sáng.  Người ta có thể bật cười bởi ước mơ rất đỗi nhạt thếch này, có khi xã hội vì những người như mình mà không tân tiến nhưng hẳn nhiên ấy là yên bình.

Ra đường vào những ngày cuối năm lại bị kẹt cứng bởi đám đông nô nức mua sắm Tết. Cuộc đời vẫn luôn có khoảng cách giữa người thừa thãi, kẻ thiếu thốn. Thế nên thấy cảm phục những bạn nhỏ biết nghĩ cho người khác khi lên kế hoạch từ thiện, mang mùa xuân yêu thương cho bà con vùng núi. Mỗi sớm, chúng mình mở mắt yêu thương nhìn cuộc đời bằng cảm thông và san sẻ rồi hiền từ đối đãi với nhau thì hay biết mấy!

Diệu Ái - theo dantri
Đọc thêm…

6 thủ thuật cơ bản tối ưu SEO Onpage cho Blogspot

22:05 |
6 thủ thuật cơ bản tối ưu SEO Onpage cho Blogspot
Trong SEO nói chung và SEO Blogspot nói riêng, onpage và offpage là 2 kĩ thuật mà bắt buộc chúng ta phải luôn thực hiện trong quá trình phát triển website. Trong đó, SEO Onpage là kĩ thuật quan trọng mà bạn phải bắt đầu thực hiện nó từ khi website được tạo ra.

6 thủ thuật cơ bản tối ưu SEO Onpage cho Blogspot
Với Blogspot, Onpage cũng phải được tối ưu ngay từ đầu. Và dưới đây sẽ là 6 thủ thuật cơ bản để tối ưu Onpage cho Blogspot, bạn không nên bỏ qua bài viết này nếu thực sự muốn website mình sẽ xuất hiện nhiều trên kết quả tìm kiếm của Google. 6 thủ thuật cơ bản tối ưu SEO Onpage cho Blog Blogspot



1. Tùy chỉnh các thẻ Heading

Heading tags

Thẻ Heading là rất quan trọng để bạn có thể có một trang web chuẩn SEO. Các thẻ heading như H1, H2, H3... làm nổi bật các chủ đề trên trang web của bạn, giúp nhấn mạnh nội dung với các bọ tìm kiếm của Google hay các công cụ tìm kiếm khác. Bạn nến tối ưu thẻ Heading cho các thành phần trong trang, ví dụ như với Blogspot, thẻ H1 sẽ gán cho tiêu đề bài viết, tiêu đề trang chủ, thẻ H2, H3 có thể để người viết tùy chỉnh, thẻ H4, H5... gán cho tiêu đề các widget.
Xem thêm: Hướng dẫn tối ưu thẻ H1, H2 cho Blogspot
Chú ý: Thẻ H1 chỉ nên có 1, thẻ H2 và các thẻ khác có thể có nhiều hơn.

2. Cài đặt tùy chỉnh cho robots.txt

robots.txt

Bất kỳ một bọ tìm kiếm nào của các công cụ tìm kiếm đều cần thiết có một hướng dẫn về những gì được thu thập dữ liệu và lập chỉ mục. Bạn nên cài đặt robots.txt để hướng dẫn các bọ tìm kiếm những gì được phép thu thập dữ liệu và những gì không.
Xem thêm: Hướng dẫn tạo file robots.txt chuẩn cho Blogspot

3. Tối ưu tiêu đề bài đăng của Blog

Bài đăng trên Blog

Như bài viết này mình đã đề cập đến: 7 thủ thuật tối ưu SEO Blogspot, việc tối ưu tiêu đề bài đăng là cực kỳ quan trọng. Các bạn nên tham khảo thêm ở bài viết đó.

4. Tối ưu hóa hình ảnh

Tối ưu hình ảnh

Hình ảnh luôn giúp nhấn mạnh nội dung trong bài viết, nâng cao chất lượng của bài viết và đóng vai trò rất lớn trong việc tối ưu cho bài viết. Bạn nên sử dụng những hình ảnh đúng nội dung bài viết, và nên resize kích cỡ cho vừa phải, và đặc biệt, hình ảnh phải có thẻ alt, đồng thời đường dẫn hình ảnh nên chính xác nội dung của bài viết.

5. Tối ưu liên kết nội bộ

Internal links

Việc tối ưu liên kết nội bộ luôn là điều cực kỳ quan trọng, liên kết nội bộ giúp bạn giữ người dùng trên web, giảm tỉ lệ thoát, tăng số lần xem trang và bọ tìm kiếm đánh giá rất cao những trang web của liên kết nội bộ tốt. Liên kết nội bộ giúp bọ tìm kiếm vào web và đi vòng vòng trong trang của bạn, nếu bạn thực hiện tối ưu liên kết nội bộ tốt thì thậm chí mỗi lần bọ tìm kiếm vào web sẽ đi hết toàn bộ các chủ đề, bài viết. Việc này sẽ giúp đánh giá cao thứ hạng của bạn trên công cụ tìm kiếm.

6. Cải thiện thời gian tải blog

Tốc độ tải trang

Nếu thời gian để tải blog của bạn quá lâu, có lẽ người xem sẽ một đi không trở lại. Điều này có nghĩa sẽ làm tăng tỉ lệ thoát của web và mất đi một lượng lớn người xem. Và các công cụ tìm kiếm như Google chẳng hạn, cũng rất chú tâm đến việc đánh giá tốc độ tải web, vì Google chú ý đến trải nghiệm người dùng. Đó là lý do tại sao việc tối ưu thời gian tải blog là điều vô cùng cần thiết.

Bạn có thể tối ưu tốc độ tải web bằng cách tối ưu CSS, JS; tối ưu hình ảnh... sẽ giúp giảm rất nhiều thời gian tải web. Bạn có thể dùng công cụ sau đây để đánh giá tốc độ tải web là thực hiện tối ưu: https://developers.google.com/speed/pagespeed/insights/

Trên đây là một số thủ thuật mà mình nghĩ sẽ giúp các bạn tối ưu SEO Onpage cho Blogspot tốt hơn. Những thủ thuật này mình hầu hết chỉ đề cập sơ qua. Trong thời gian tới mình sẽ hướng dẫn chi tiết cách thực hiện từng thủ thuật, mong các bạn đón đọc
Đọc thêm…

4 con giáp được Thần May mắn che chở suốt đời

21:55 |
4 con giáp được Thần May mắn che chở suốt đời
Ai sinh ra cũng mong muốn có được phúc phận tốt và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống. Có lẽ 4 con giáp dưới đây sẽ “cầu được ước thấy” điều đó khi được Thần May mắn che chở cả đời.

1. Thần May mắn che chở cho người tuổi Hợi

Đứng đầu trong danh sách những con giáp được Thần May mắn che chở chính là người tuổi Hợi. Những chú Heo vui vẻ và nhiệt huyết thường có cuộc đời hanh thông, vô lo vô nghĩ.

Tuy suốt cuộc đời khó tránh khỏi những lúc thăng trầm, sóng gió trong công việc, sự nghiệp và sức khỏe. Nhưng cuối cùng mọi sự ắt thông, hễ gặp khó khăn, quý nhân lại xuất hiện trợ giúp. Đường tài lộc của người tuổi Hợi vì thế mà bừng sáng theo thời gian, đời sống vật chất và tinh thần lúc nào cũng dồi dào, rạng rỡ.


  2. Thần May mắn che chở cho người tuổi Mão

Nhìn chung, cuộc đời người tuổi Mão vui nhiều hơn buồn, cát nhiều hơn hung, phúc lộc, trường thọ đủ cả. Đặc biệt, trong công việc, họ luôn gặp được quý nhân phù trợ, mang tới nhiều may mắn về tài lộc. Bản thân những chú Mèo thông minh, lanh lợi cũng không ngừng nỗ lực làm việc để chinh phục những mục tiêu lớn lao trong đời.

Do vậy, con giáp này thường không bị gánh nặng quá lớn về tiền bạc, vật chất. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, họ vẫn xoay sở để chí ít cũng đủ ăn đủ mặc, chứ không bao giờ chịu cảnh bần hàn.

Tuy được Thần May mắn dõi theo trong suốt cuộc đời, nhưng người cầm tinh con Mèo vẫn cần đề cao cảnh giác, hành sự thận trọng kẻo bị kẻ tiểu nhân đeo bám, gây phiền nhiễu để chặn đường tài lộc.

3. Thần May mắn che chở cho người tuổi Tý

Được trời phú cho sự thông minh, lanh lợi, cộng thêm vận khí tốt và được Thần May mắn che chở, người tuổi Tý sớm lập nên đại nghiệp, làm giàu dễ dàng và thuận lợi hơn so với người khác.

Đặc biệt, trong những năm có Tử vi tinh chiếu rọi, vận trình của người tuổi Tý thăng cấp bất ngờ, mưu sự đại thành, cát lợi an khang, sự nghiệp thăng hoa, thăng quan tiến chức ầm ầm.

Tuy vậy, nên nhớ rằng, “miệng ăn núi lở”, nếu chỉ vung tay quá trán mà không chịu tích lũy thì dù có tiền núi cũng sẽ dần vơi cạn. Tốt nhất bạn nên nhờ ai đó “tay hòm chìa khóa” cho mình, khỏi phải đắn đo trong chi tiêu.

4. Thần May mắn che chở cho người tuổi Dần

Những chú Hổ dũng mãnh, trọng nghĩa khí, nhiệt tình giúp đỡ mọi người xung quanh. Cuộc đời họ khá may mắn, gặp hung hóa cát, nay giúp người mai được người báo đáp, đền ơn.

Đặc biệt trong những năm có nhiều cát tinh xuất hiện, đường quan lộc của họ sáng ngời, công danh sự nghiệp thăng cấp đột phá, rất dễ phát tài phát lộc bất ngờ. Bên cạnh đó, nếu kết hôn muộn, chuyện tình cảm, hôn nhân càng thêm phần thuận lợi.
Đọc thêm…

3 con giáp có lòng tham vô đáy

21:49 |
3 con giáp có lòng tham vô đáy
Người tham tiền tài, vật chất, kẻ trăng hoa, đa tình nhưng điểm chung lại họ đều là những con giáp có lòng tham vô đáy. 


 Tuổi Thân

Người tuổi Thân sở hữu sự thông minh, nhanh nhạy của một chú khỉ, họ biết cách dùng thủ đoạn khôn ngoan để đạt được mục đích. Khi làm việc, mệnh trụ năm Thân ít khi động tay, biết cách dùng người khác phải lăn xả giúp mình.

Về mặt tình cảm, người tuổi Khỉ như đứa trẻ chưa lớn, họ thường dựa dẫm vào người yêu của mình, để đối phương chăm sóc, mọi điều vụn vặn đều được lo liệu tốt, dùng mọi cách để đối phương phải hết lòng vì bản thân mình. Đúng là con giáp có lòng tham vô đáy.

Tuổi Tý

Người tuổi Tý nổi tiếng phong lưu, luôn có vận đào hoa quấn thân. Tuy nhiên, nếu có sự giận dỗi trong tình cảm, họ sẵn sằng trở mặt, đồng thời chuyện "bắt cá hai tay" thường thấy ở người cầm tinh con Chuột. Con giáp tham lam này cho dù có bị phát hiện sự lăng nhăng của mình, cũng có thể dùng tài ăn nói để thuyết phục đối phương.

Tuổi Mão

Người tuổi Mão biết cách dùng tấm lòng lương thiện của người khác để giành được sự đồng cảm. Tại sao bát trụ năm Mão luôn thành công? Đó là bởi vì bản thân họ khi sinh ra đã sở hữu vẻ ngoài đáng thương, cộng thêm một chút kỹ năng diễn xuất.

Trước mặt người yêu họ luôn thể hiện bộ dáng không hề gì, tuy nhiên khi cần điều gì sẽ bày ra dáng vẻ đáng thương để van nài đối phương, đối với ai không chịu nổi sự công kích này sẽ dễ dàng thỏa hiệp, từ đó càng làm tăng thêm lòng tham của con giáp ích kỷ ấy.
Đọc thêm…

Con giáp nữ được phú quý bao bọc suốt đời

21:44 |
Con giáp nữ được phú quý bao bọc suốt đời
Phúc khí là sự ngưỡng vọng mà nhiều người phải gom nhặt cả cuộc đời mới có được, song có người từ khi sinh ra đã được hưởng sự may mắn đó. Vậy bạn có phải là con giáp nữ được phúc khí bao bọc cả cuộc đời?

Tuổi Dần

Con gái tuổi Dần cho rằng chuyện tình cảm là thuận theo tự nhiên, tuy nhiên cũng cần cân nhắc đến chuyện tiền tài. Họ coi trọng việc giao lưu tình cảm với người mình yêu, người đàn ông của họ không nhất thiết nhiều tiền nhưng phải biết nỗ lực, tài năng. Khi người bạn đời gặp khó khăn, họ sẽ luôn ở bên cổ vũ động viên, khi thành công thì sẽ ở bên nhắc nhở. Con người thật thà tự nhiên như vậy rất có phúc khí, nếu họ làm mẹ hiền vợ đảm, sợ gì phúc khí không tăng thêm?



Tuổi Ngọ

Đặc điểm lớn nhất của con giáp Ngọ là chân thành, độ lượng. Dân gian ta thường có câu "Người ngốc có cái phúc của người ngốc", chính là chỉ niềm hạnh phúc của người không đố kỵ, rộng lượng. Con gái tuổi Ngọ thẳng thắn, không "bắt cá hai tay", nói xa nói gần, nhìn vẻ bề ngoài tùy tiện nhưng rất hiểu ý của người khác. Vậy nên, đừng lầm tưởng họ phóng đãng, mà ngược lại họ dùng sự chân thật, độ lượng của mình để làm người bạn đời vui vẻ thoải mái. Nếu có thể làm bạn đời với con giáp nữ này, sẽ được hưởng hạnh phúc mãi mãi.

Tuổi Mùi

Khi tiếp xúc với người tuổi Mùi sẽ bị ấn tượng bởi sự vui vẻ chỉ với những thứ họ đang có. Con gái tuổi Mùi hòa nhã, không đòi hỏi vì họ biết nhiều thứ còn đáng trân trọng hơn vật chất. Đặc biệt họ không vì lợi quên nghĩa, khi người mình yêu rơi vào hoàn cảnh khó khăn họ sẽ ở bên giúp đỡ. Những người như vậy luôn được phúc khí bao bọc, khi bên cạnh họ luôn được nhận niềm hạnh phúc giản đơn.

Tuổi Thìn

Mệnh trụ năm Ngọ được mệnh danh là bình rượu, phảng phất hương thơm của trí tuệ và tư tình. Con gái tuổi Thìn không làm ra vẻ, thiếu chút ngông cuồng của tuổi trẻ nhưng nhiều thêm sự chín chắn, càng trưởng thành càng có sức hút riêng. Họ biết cách bao dung người đàn ông của mình, họ hiểu nhu cần nội tâm của mình, không sa đà vào cuộc chơi trụy lạc. Với sự thông minh của mình, phúc khí tự nhiên đến với con gái tuổi Thìn, khi bên họ được hưởng phúc khí, vận thế cũng sẽ thay đổi theo hướng tốt.
Đọc thêm…

Muốn chia tay người yêu vì sợ bị "cắm sừng"

21:36 |
Muốn chia tay người yêu vì sợ bị "cắm sừng"
(Tình yêu) - Yêu nhau hơn 1 năm, đang chuẩn bị làm đám cưới thì phát hiện bạn gái có quan hệ trên mức bình thường với đàn ông có vợ

Tôi năm nay 25 tuổi, bạn gái tôi 24 tuổi, chúng tôi yêu nhau được hơn 1 năm, thấy cũng hợp nhau, hai bên gia đình cũng biết chuyện, ủng hộ nên chúng tôi dự định sang năm sẽ tổ chức đám cưới.

Bạn gái tôi là tuýp người năng động, cô ấy lại làm việc cho một công ty truyền thông, có quan hệ rộng với nhiều người ngoài xã hội. Với tôi, đây vừa là ưu điểm, nhưng cũng là nhược điểm của cô ấy. Bởi tôi không thích một người phụ nữ quá năng động và thường xuyên gây sự chú ý với những người đàn ông khác, nhất là cô ấy lại chuẩn bị là vợ mình. Nhưng vì tôn trọng cô ấy, tôn trọng công việc của cô ấy nên tôi không can thiệp.

Có điều, thời gian gần đây tôi nhận thấy cô ấy có quan hệ thân mật trên mức bình thường với một người đàn ông có vợ. Tôi đoán như vậy vì hôm vô tình xem điện thoại của người yêu, tôi thấy anh ta nhắn tin xưng vợ- chồng với người yêu tôi, tôi hỏi thì cô ấy nói anh ta đã có vợ con, cô ấy giải thích chắc anh ta nhắn cho vợ và nhắn nhầm cho cô ấy. Để chứng minh điều mình nói có cơ sở, cô ấy còn điện thoại lại cho anh ta trước mặt tôi hỏi “Có phải anh nhắn tin cho vợ mà nhầm sang em không”.

Sau ngày hôm đó tôi cũng không để ý nữa, vì cho rằng mọi chuyện đã được giải quyết. Nhưng cách đây mấy hôm, tôi lại thấy vẫn số máy ấy nhắn tin đến số của người yêu tôi, xưng hô vợ chồng. Trong đó, có cả tin nhắn cô ấy nhắn lại cho người đàn ông kia, nhắn “Chúc chồng yêu ngủ ngon”. Tôi tìm ảnh trong điện thoại thì thấy có hình cô ấy đi ăn với một người đàn ông tầm 40 tuổi tại một nhà hàng rất sang trọng, hai người còn khoác vai rất thân mật.

Tôi hỏi lại cô ấy một lần nữa về mối quan hệ của 2 người thì cô ấy nói anh ta có tình cảm với cô ấy, muốn cô ấy làm tình nhân, nhưng cô ấy không đồng ý, nhưng vì ông ta rất giàu, có thể giúp cô ấy ký được hợp đồng lớn với công ty nên cô ấy vẫn phải giữ mối quan hệ. Tôi có cảm giác không tin tưởng vào những lời cô ấy nói, và đang mất dần niềm tin vào người mình yêu.

Nếu đúng như dự tính, đám cưới của chúng tôi vài tháng nữa sẽ được tổ chức, nhưng tôi đang lăn tăn có nên tiếp tục hay dừng lại. Vì tôi sợ với tính cách và công việc của cô ấy, sớm muộn gì tôi cũng bị cắm sừng.

 Việt
Đọc thêm…

Lo lắng khi vợ đi nhờ đồng nghiệp

21:25 |
Lo lắng khi vợ đi nhờ đồng nghiệp
Gần Tết, vợ Tý phải thường xuyên làm tăng ca, do không có xe nên cô ấy quá giang một nam đồng nghiệp.

Thấy Tý không có biểu hiện gì, vợ anh hỏi đùa:

- Em đi nhờ xe đồng nghiệp nam như thế mà anh không lo lắng gì thật à?

Tý trợn mắt lên nhìn vợ:

- Lo chứ sao không lo?

- Anh lo gì nào? – Vợ Tý cười tủm tỉm hỏi.

- Nhỡ hôm nào anh ta không đưa em về, nửa đêm nửa hôm anh lại phải loc cóc đi đón em.

- !!!
Đọc thêm…

Bí quyết tránh bị đòn khi gặp đầu gấu

21:21 |
Bí quyết tránh bị đòn khi gặp đầu gấu
Tũn vừa đi học về liền òa khóc tức tưởi với anh trai:

- Anh hai, hôm nay em đi học có mấy đứa hẹn em ngày mai ra cổng trường nói chuyện kìa.

Anh Tũn trầm ngâm một lúc rồi nói với em gái:

- Không sao đâu, có gì em cứ nói tên anh ra.

Tũn ngạc nhiên:

- Oa, anh hai thật oai.

Anh Tũn cười xòa:

- Ừ, cứ nói ra thử biết đâu lại trùng tên với một đứa đầu gấu nào thì sao.

- !?!
Đọc thêm…

30 Tết tôi bị đứa trẻ 4 tuổi đuổi khỏi nhà

21:17 |
30 Tết tôi bị đứa trẻ 4 tuổi đuổi khỏi nhà
Nó làm tôi suy nghĩ xem mình sống thế nào mà để đứa trẻ cũng ghét. Sau đó mẹ nó đã đến nhà và nói đừng buồn, đừng chấp. Tôi không chấp nhưng không buồn thì khó.

Tối 30 tết, tôi có chuyện hơi buồn, muốn viết lên đây mong mọi người cho ý kiến, có phải tôi là đứa cố chấp, đi chấp vặt với con nít? Chuyện là tôi có một người chị bạn rất thân, chúng tôi chơi với nhau đã hơn 10 năm, chị lập gia đình và có một bé trai 4 tuổi, bé rất mập mạp mặt mũi sáng sủa nhưng rất nghịch và lỳ lợm. Mỗi lần đến nhà tôi chơi là nó đi chân đất ra ngoài sân xong vào nhảy lên giường, dẫm lên cả chăn màn của tôi. Tôi chỉ nói "con đừng dẫm chân đất lên chăn của cô" nhưng nó không nghe, tôi đành chịu, không thể làm gì hơn vì nó không phải con của tôi. Rồi nó lấy dép của tôi vứt ra ngoài sân, nói thế nào nó cũng không nghe, tôi liền lấy cái cây giả vờ doạ nhưng nó không hề sợ. Thế là tôi phải đi nhặt dép vào và còn rất nhiều những trò nghịch ngợm của nó nữa.

Mỗi lần ai cho gì nó không bao giờ cảm ơn, mẹ nhắc mới chịu nói, người lớn hỏi cũng rất ít khi trả lời. Lần tôi lấy cây doạ nó, lần đó về nhà nó lại nói với mẹ là tôi đánh nó, thật tình tôi không hề đánh nó dù một roi. Rồi còn những chuyện thế này nữa, mỗi lúc tôi đến nhà chơi, mẹ nó mời tôi ăn gì đó là nó giữ khư khư, mặc dù tôi không ăn bởi nhà tôi đồ ăn uống không thiếu thốn, bản thân cũng không phải người ham ăn uống. Những lần tôi nhờ mẹ nó mua gì hộ rồi đến khi tôi qua lấy về nó không bao giờ cho, nó nói là đồ của nó, nhưng khi đến nhà tôi chơi có gì trong nhà là nó lấy về. Tôi nghĩ nó là con nít nên không chấp làm gì, nhưng hôm qua là 30 tết nó làm tôi quá xấu hổ.

Buổi chiều mẹ nó cúng 30 tết, gọi điện cho tôi đến chơi ngày cuối năm. Tôi đến thì thấy nó đang khóc, mẹ dỗ thế nào nó cũng không nín, mẹ đánh nó một trận. Tôi nói với nó "Con nín đi, đừng khóc nữa mẹ đánh", thế mà nó nói với mẹ "Mẹ đuổi cô về đi", nó nói nhiều lần lắm. Nghĩ nó là con nít tôi chỉ cười nhưng đến lúc mẹ nó dọn cơm, thực ra tôi vừa ăn ở nhà nên không ăn nữa nhưng mẹ nó vẫn lấy 3 cái chén, nó la toáng lên là lấy hai chén thôi không cho cô ăn. Dù biết nó là con nít thật nhưng tôi chưa thấy một đứa con nít nào lại có tính cách như nó, không phải chỉ thái độ như thế với tôi mà với những đứa trẻ hàng xóm khác nó cũng hư như thế.

Ngày 30 tết tôi bị một đứa trẻ 4 tuổi đuổi về, nó làm tôi suy nghĩ xem mình sống thế nào mà để một đứa trẻ nó cũng ghét. Sau đó mẹ nó đã đến nhà tôi và nói đừng buồn, đừng chấp nó, thật sự tôi không muốn chấp nhưng nói không buồn thì không thể. Tôi đang suy nghĩ hay là từ nay sẽ không bao giờ đến nhà chị nữa. Mọi người cho tôi biết có phải nhỏ mọn, đi chấp đưa con nít không? Nếu là như thế thì cứ nói cho tôi biết để còn sửa chứ đừng ném đá tôi nhé. Chân thành cảm ơn.

Thủy
Đọc thêm…

Lần nào hẹn hò anh cũng muốn cùng tôi vào nhà nghỉ

21:08 |
Lần nào hẹn hò anh cũng muốn cùng tôi vào nhà nghỉ
Không ngờ rằng lần đầu tiên anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ, anh kêu uống nhiều rượu giờ đau đầu. Không hiểu sao tôi vẫn vào dù giữ được giới hạn cho mình.

Tôi 24 tuổi, mới đi làm được 5 tháng. Ngày đầu tiên tôi đi làm anh đã có số điện thoại và làm quen với tôi. Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại mặc dù làm chung, thường xuyên gặp nhau nhưng ít nói chuyện trực tiếp. Vào làm mọi người đã nói anh nổi tiếng lăng nhăng, được cảnh báo thế mà không hiểu sao tôi vẫn có tình cảm với anh. Tôi cũng để ý anh ngay lần gặp đầu tiên. Buổi hẹn hò đầu là sau khi liên hoan cùng công ty, anh rủ tôi ra ngoài chơi. Không ngờ rằng lần đầu tiên anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ, anh kêu uống nhiều rượu giờ đau đầu. Là một đứa lý trí nhưng không hiểu sao tôi vẫn đi cùng anh vào đó dù vẫn giữ được giới hạn cho mình.

Tôi từng yêu một người thời học đại học 3 năm nhưng chưa bao giờ đi nhà nghỉ hay vượt quá giới hạn, chia tay giờ đã 2 năm. Từ đó tôi không yêu ai, cũng quen vài người nhưng họ có ý định đi nhà nghỉ là tôi bỏ luôn. Nhưng lần này dù tôi không muốn vẫn chiều theo ý anh, lần thứ 3 hẹn hò anh vẫn đưa tôi về nhà nghỉ nhưng tôi không vào và bỏ về. Anh đuổi theo và tỏ vẻ buồn, anh nói vào đó anh có làm gì em đâu, anh tôn trọng và cho rằng tôi không thương anh. Tôi không biết anh có tình cảm gì không hay chỉ coi tôi như người tình. Nhiều lần tôi nghĩ chấm dứt mối quan hệ này nhưng không làm được.

Một đứa từng coi đàn ông có cũng như không mà giờ lại lâm vào tình huống này. Tôi muốn chấm dứt nhưng không đủ can đảm, còn tiếp tục lại không có niềm tin. Giờ tôi phải làm sao?

Hằng
Đọc thêm…

Vào nhà nghỉ nhưng chúng tôi chỉ trao nhau nụ hôn

21:04 |
Vào nhà nghỉ nhưng chúng tôi chỉ trao nhau nụ hôn

Anh rất muốn chúng tôi thuộc về nhau nhưng rồi cả hai đã dừng lại, không để mọi chuyện đi quá xa.
Có phải trong mọi trường hợp, người thứ ba luôn là kẻ có lỗi? " Hãy cho tôi một ngăn một ngăn nhỏ, trong muôn ngàn triệu ngăn trái tim em", hôm nay tình cờ đọc trên mục Tâm sự lời chia sẻ của một người đàn ông mà tôi giật thót mình, vì tại sao nó lại giống như lời anh nói với tôi đến thế? Tôi 23 tuổi, độc thân vui tính, nghề nghiệp ổn định, ngoại hình tuy không "sắc nước hương trời" nhưng rất dễ thương, trắng trẻo, giao tiếp khéo léo nên có rất nhiều người theo đuổi. Anh năm nay đã ngoài 30, gia đình sự nghiệp ổn định, lại có thêm hai bé xinh xắn.

Tôi quen anh trong một lần gặp nhau ở sân tennis. Lúc ấy tôi khá ấn tượng với anh, dáng người cao to, ưa nhìn, nhưng đặc biệt hơn cả là sự dịu dàng, chín chắn, tốt bụng nơi anh; ban đầu chỉ là xin số điện thoại để tiện liên lạc khi có giải đánh chung (các giải tennis phong trào trên các diễn đàn thành phố). Thỉnh thoảng vẫn nhắn tin gọi hỏi thăm nhưng tôi biết đó chỉ là một thứ tình cảm nhẹ nhàng, đúng mực, vì cả hai đều ý thức được rằng anh đã có gia đình. Thế mà không hiểu sao, hơn một năm trôi qua, tình cảm hai đứa đến lúc nào không hay, càng ngày càng lớn dần.

Những quan tâm nhỏ nhặt của anh, lời thỏ thẻ tâm tình của tôi hay khi tôi yên lặng lắng nghe anh chia sẻ công việc, gia đình, dường như đã kéo chúng tôi lại gần nhau. Tôi bị đánh gục bởi sự nhẹ nhàng, sâu sắc, anh thích sự hồn nhiên, trong trẻo của cô bé đôi mươi. Nhưng tất cả chỉ có thế, ngày ngày hai đứa chỉ trao nhau những lời hỏi han, tâm sự, nỗi lòng nơi con tim chỉ dám thổ lộ kín đáo, vòng vo, rồi thở dài, im lặng. Tôi luôn nhắc nhở về hoàn cảnh "đặc biệt" của anh, "duyên" thì thừa nhưng lại thiếu "nợ". Tôi luôn tâm niệm: "Hãy là một hồng nhan tri kỷ "chính hiệu" chứ thật tâm không muốn làm kẻ chen giữa".

Tôi nghĩ, vợ anh là người đàn bà hơi thiếu tâm lý, lại lớn tuổi hơn anh nên giữa họ thiếu một tình yêu "trăm phần trăm", trước lấy nhau không chỉ vì tình yêu (đó là bạn bè anh kể lại). Anh nói chưa bao giờ cảm thấy tình yêu mãnh liệt như bây giờ, một tình cảm từ đáy lòng. Những lần hò hẹn chỉ là cái nắm tay vội vã rồi buông ra, một nụ hôn phớt trên má cũng làm cả hai có thêm động lực cho áp lực cuộc sống. Đôi khi chỉ muốn bất chấp tất cả để đến với nhau, nhưng chỉ là giấc mơ. Tôi vẫn luôn tự hào rằng tình yêu của mình trong sáng, trái tim thì không có lỗi.

Cách đây một tuần, khi đón tôi tan làm, đột nhiên tôi bị choáng, xây xẩm mặt mày, anh đưa tôi đến một khu nghỉ dưỡng. Sau khi định thần, khỏe lại, chúng tôi vào nghỉ trong phòng. Đàn ông, đàn bà gần nhau, thật khó kiềm lòng, anh hôn tôi cuồng nhiệt, lần đầu tôi cảm thấy một người đàn ông tuyệt vời như anh. Anh rất muốn chúng tôi thuộc về nhau nhưng rồi cả hai đã dừng lại, không để mọi chuyện đi quá xa. Chúng tôi bảo nhau, khi nào anh có thể chịu trách nhiệm với tôi, khi đó là lúc không gì ngăn cản được. Anh nói thương tôi, vượt qua cả ham muốn về thể xác nên chỉ nằm nói chuyện, nước mắt cứ tuôn.

Tết, anh muốn gặp nhau nhưng tôi bảo anh thế này: "Anh hãy cho em được thích anh đến khi không thể thích được nữa. Em chỉ muốn anh chăm sóc gia đình anh trong thời khắc người thân sum vầy. Chuyện sau hãy để sau tính". Có khi nào tồn tại tình yêu như vậy không? Chỉ cần được yêu, tình yêu ấy có ảnh hưởng nhiều đến mức mang án tử không hả mọi người? Tôi không dám nhận mình thanh cao nhưng liệu yêu như vậy có thoát khỏi lời phán của thế gian hay không?

Như
Đọc thêm…

Không có cảm giác với chồng nên tôi phải vào web đen

20:55 |
Không có cảm giác với chồng nên tôi phải vào web đen
Có ngày tôi xem đến cả chục lần, chỉ quên đi cơn thèm khát khi bận rộn, mà cũng chỉ được một lúc là tôi lại tìm đến web đen.

Tôi 27 tuổi, lấy chồng được 5 năm nhưng vợ chồng rất ít khi quan hệ, có khi 2,3 tháng mới gần gũi một lần, có thời gian tới 10 tháng mới chung chăn gối. Chồng tôi không hề yếu sinh lý, còn tôi rất khỏe chuyện đó nhưng lại không hề có cảm giác với chồng. Tôi chẳng thể gần gũi chồng dù rất thương anh.

Có thể do tôi không yêu chồng nên thế nhưng bản thân không muốn ngoại tình nên thường tìm đến phim đen để tự thỏa mãn mình. Có ngày tôi xem đến cả chục lần, chỉ quên đi cơn thèm khát khi bận rộn, mà cũng chỉ được một lúc là tôi lại tìm đến web đen. Có phải tôi bị mắc chứng nghiện rồi không? Tôi cũng tự tìm cách để cố gắng thoát ra khỏi chuyện đó mà sao khó quá. Tôi phải làm gì bây giờ? Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Hân
Đọc thêm…

Muốn con ngoan thì đừng dạy chúng nói lời cảm ơn

20:47 |
Muốn con ngoan thì đừng dạy chúng nói lời cảm ơn
Tôi không yêu cầu con mình phải nói lời cảm ơn ai đó, thay vào đó, chính tôi sẽ nói điều ấy ra để con trẻ có thể nhìn vào đó như một tấm gương.
Charles Tips là một cựu biên tập viên mảng khoa học, từng là một thủy thủ, doanh nhân, đồng thời cũng là cây bút viết nhiều bài cho diễn đàn Fatherly. Dưới đây là một bài viết của Charles Tips về cách dạy con đăng trên diễn đàn này.

Khi vợ tôi sinh con thứ hai, tôi đã phải nghiên cứu một cách nghiêm túc hơn về những phương pháp nuôi dạy con cái. Đó là bởi chúng tôi nhận ra rằng mình sẽ phải đối phó với một vấn đề hoàn toàn khác biệt. Với đứa con đầu, chúng tôi không quá khó khăn để giải thích cho nó rằng điều gì nên làm hoặc không nên làm. Còn đứa thứ hai có lẽ sẽ khiến chúng tôi phải không ngừng hét lên "Không được", "Không cho phép"...

Ngay cả khi tôi phải dùng hình phạt "giam lỏng" chúng trong phòng, chúng cũng phản ứng khác nhau. Đứa con đầu của tôi ngồi trong phòng suốt 4 tiếng đồng hồ và chơi trò xếp hình Lego. "Con có muốn đi ra không?", tôi hỏi. Nó trả lời chắc nịch: "Không ạ! Con vẫn ổn".

Còn đứa thứ hai thực sự bướng bỉnh. Mỗi ngày tôi phải nhốt nó vài lần trong phòng vì tội quậy phá. Nhưng chỉ vừa mới đóng cửa lại thì đã nghe giọng nó oang oang: "Con ra ngoài bây giờ được không ạ? Làm ơn đi mà bố! Từ giờ con sẽ ngoan mà. Làm ơn đừng bỏ con lại một mình mà!".

Nhưng dù tính cách trái ngược nhau ngay từ đầu, hai con tôi vẫn luôn là những đứa trẻ ngoan và đã trở thành những người tốt.

Đứa con thứ ba của chúng tôi lại hoàn toàn khác. Lúc nào nó cũng như một ông cụ non vậy. Nó muốn mọi thứ phải theo đúng quy tắc và sẵn sàng tỏ ý không hài lòng nếu các quy tắc đó không được tôn trọng. Một lần nó nói với tôi:

"Bố! Bố đang chạy xe 32 km/h đấy!"

"Ừ, sao thế con?"

"Tốc độ cho phép chỉ là 30 km/h thôi"

Tôi không nghĩ rằng thằng bé có thể làm điều gì đó sai trái dù chỉ một lần trong đời.

Ba cậu con trai như thế khiến tôi và vợ mình thường xuyên tránh được những vấn đề nhức nhối mà các bậc cha mẹ khác phải đối diện trong kỳ họp phụ huynh. Có người bị chỉ trích vì để con chơi với súng đồ chơi, xem TV quá nhiều hay đến những khu vui chơi công cộng mà không có người theo sát. Có nhiều phụ huynh thắc mắc rằng vì sao các con của tôi lại ngoan ngoãn và biết điều đến thế.

Vì sao nhỉ? Rõ ràng là tôi chẳng phải là một bậc phụ huynh kiểu mẫu. Nhưng đây là một vài kinh nghiệm của tôi.

Ghi nhớ

Tôi và vợ mình thường lập một bản ghi nhớ, ghi lại những khoảng thời gian, những hoạt động nào mà các con mình tỏ ra hòa nhập, hứng thú. Khi gặp vấn đề, chúng tôi tự tha thứ cho nhau, không khiển trách, không mắng mỏ. Dần dần, các con tôi tỏ ra hòa nhã hơn bất kể là chúng đang làm chuyện gì.

Du lịch và công việc

Bắt đầu từ mùa hè năm 12 tuổi, con cái tôi đều được gửi đi học nghề ở một nơi nào đó xa nhà, có đứa còn đi nước ngoài vào năm 14 tuổi. Lũ trẻ học cách tự trưởng thành khi phải chịu trách nhiệm về mình và những người khác.

Vui chơi

Ở thành phố, chúng tôi có những sân chơi rất tuyệt vời ngay phía sau nhà. Lũ trẻ vui chơi hàng ngày ở đó. Chẳng thứ gì dạy chúng các kỹ năng ứng xử xã hội như là các hoạt động vui chơi, giao tiếp cộng đồng này.

Phiêu lưu

Đó là sự phiêu lưu nghiêm túc chứ không phải mạo hiểm, bất chấp tất cả. Ngay từ năm 13 tuổi, tôi và một đồng nghiệp cũ đã đưa con trai mình vào sâu trong vườn quốc gia Grand Canyon xa hơn bất kỳ ai khác.

Tôi nhớ đến một lời khuyên rất chí lí của Josephine Duveneck, người sáng lập ra ngôi trường mà các con tôi đang theo học: "Trong nhiều trường hợp, niềm tin kiên định của chúng ta vào chiến thắng cuối cùng sẽ kéo thêm một đứa trẻ ra khỏi những khó khăn của mình".

Không nói lời cảm ơn

Tôi từng dành nguyên một ngày để phân phát những chiếc đĩa khuyến mại của một cửa hàng đến tay những đứa trẻ. Có đến cả 300 bà mẹ nói đi nói lại y nguyên một câu thế này với con mình: "Con nói gì với chú ấy đi chứ!". "Cảm ơn chú!", những cô bé, cậu bé lắp bắp nói ra câu ấy mà thậm chí còn không thèm nhìn vào mặt tôi một lần.

Trước đây rất lâu, tôi đã từng thề rằng mình sẽ không dạy con mình diễn trò hề ấy. Tôi sẽ không yêu cầu con mình phải nói lời cảm ơn ai đó. Thay vào đó, chính tôi thay mặt các con mình sẽ nói điều ấy ra. Con trẻ có thể nhìn vào đó như một tấm gương và tự giác làm theo. Bạn không có quyền ép chúng phải làm điều gì đó.

Khi lên 5, lên 6 tuổi, trẻ đã tự có những cảm xúc của riêng mình. Thậm chí chẳng cần tôi phải chen vào nhắc nhở, chúng cũng sẽ nói ra câu cảm ơn một cách thành thực tự đáy lòng nhất. Vì thế, nguyên tắc cuối cùng của tôi là: Đừng bao giờ dạy trẻ phải nói câu cảm ơn.
Đọc thêm…

Những sai lầm của cha mẹ làm hỏng con cái

20:43 |
Những sai lầm của cha mẹ làm hỏng con cái
Nhiều cha mẹ cho rằng thông minh sẽ tạo nên khác biệt và khiến trẻ tin rằng mình như vậy. Tuy nhiên, trẻ sẽ trở nên tự phụ.
Mike Leary là nhà tâm lý học, từng làm việc với nhiều bậc cha mẹ và các trẻ nhỏ xung quanh vấn đề mối quan hệ của họ. Ông nhận thấy có nhiều lỗi lầm nho nhỏ của cha mẹ lại gây ảnh hưởng nặng nề về sau, và đây là 19 lỗi lầm phổ biến nhất trong quá trình nuôi con:

1. Cho trẻ quá nhiều lựa chọn

Nhiều cha mẹ cho rằng trẻ cần có vô vàn lựa chọn khác nhau, nhưng thực tế là trẻ nhỏ sẽ bị choáng ngợp bởi quá nhiều lựa chọn như vậy.

2. Khen thưởng mọi điều chúng làm

Trẻ luôn mong muốn nhận được quà hay những lời khen thưởng khích lệ mỗi khi làm việc gì. Nhưng nếu bạn thường xuyên làm việc này sẽ khiến trẻ quen và chúng sẽ không làm gì trừ khi được thưởng.

3. Cố gắng làm trẻ vui vẻ

Việc của trẻ là học cách tự vui chơi hay tạo niềm vui cho bản thân và bạn không thể ép buộc chúng cảm thấy vui vẻ.


4. Nuông chiều con quá mức

Trẻ sẽ tin rằng việc sở hữu là yếu tố khiến chúng hạnh phúc. Nó khiến cho trẻ không biết thỏa mãn với những gì mình đang có, dần dần việc này dẫn đến nghiện ngập và cưỡng ép để có được điều mình muốn.

5. Luôn khiến trẻ bận rộn

Thông thường các bậc phụ huynh tin rằng các hoạt động thể chất sẽ mang lại nhiều lợi ích cho trẻ nhưng đôi khi ép buộc trẻ chơi quá nhiều môn thể thao sẽ khiến trẻ bị kiệt sức hoặc thậm chí trở thành người thích bắt nạt người khác.

6. Cho rằng thông minh sẽ khiến trẻ hơn người

Nhiều cha mẹ cho rằng thông minh là yếu tố tạo nên khác biệt và làm cho trẻ tin rằng mình như vậy. Tuy nhiên, trẻ sẽ trở nên tự phụ, nghĩ rằng mình thông minh hơn người và sẽ thể hiện điều đó bằng hành động hoặc gian lận để đạt kết quả tốt hơn người khác. Cuối cùng, con bạn sẽ không có bạn bè.

7. Nghĩ rằng tôn giáo nghiêm ngặt sẽ tăng giá trị và bảo vệ trẻ

Khi lần đầu đối mặt với thái độ vi phạm đạo đức của người thân mà trẻ yêu quý sẽ khiến trẻ đánh mất niềm tin đó.

8. Tránh nói về chủ đề quan trọng – tình dục

Nhiều bậc phụ huynh rất ngại nói về vấn đề tình dục và tin rằng né tránh thảo luận sẽ tốt hơn cho trẻ. Nhưng thực tế là nhiều trẻ em nữ đã mang thai trong độ tuổi vị thành niên do không nhận được sự giáo dục đầy đủ về giới tính từ cha mẹ.

9. Phê bình quá nghiêm khắc khi trẻ mắc lỗi

Bạn cho rằng nghiêm khắc sẽ giúp trẻ thành công và trở thành người tốt hơn. Nhưng phương pháp dạy con quá nghiêm khắc, luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở trẻ trong mọi khía cạnh như ngoại hình, tính cách, thể thao, trí thông minh… Khi mắc lỗi, trẻ sẽ cảm thấy mình thật vô dụng và tức giận bản thân, nghiêm trọng hơn là chúng có thể tìm đến những giải pháp tiêu cực như tự tử và tự làm tổn thương bản thân.

10. Đe dọa, xa lánh hay làm trẻ xấu hổ

Đừng bao giờ ám chỉ rằng bạn sẽ không yêu trẻ nữa vì hành động của trẻ trái ý bạn. Đây là cách nhiều bậc cha mẹ khiến trẻ ngoan ngoãn nghe lời. Bạn có thể khiến trẻ nghe lời trong chốc lát nhưng về sau, trẻ sẽ không quan tâm nữa và phương pháp này mất hiệu quả.

11. Yêu cầu trẻ thực hiện những việc không phù hợp với lứa tuổi

Có những trẻ chỉ mới 4 tuổi thôi nhưng không phải chỉ tự mình xúc ăn mà còn phải bón cho các em mình ăn nữa. Nhiều người còn không sinh con bởi đã bị khoác trách nhiệm "nuôi cả gia đình".

12. Không giới hạn thời gian xem máy tính, TV

Trẻ được tự do xem TV, dùng máy tính, điện thoại để chơi game, nhắn tin thoải mái. Có nhiều gia đình mà cha mẹ và con cái thường xuyên liên lạc bằng tin nhắn, sợi dây tình cảm gắn bó giữa cha mẹ và con cái hoàn toàn biến mất.

13. Không để trẻ nghỉ ngơi

Một số cha mẹ nghĩ rằng trẻ cần được kích thích liên tục để tránh bị buồn tẻ. Do đó, trẻ sẽ không phát triển được sự sáng tạo để tìm cách tự tạo niềm vui cho bản thân.

14. Quá bảo bọc trẻ

Không ai muốn từ chối con mình và muốn con mình được đầy đủ nên sẽ không ngần ngại đáp ứng từ những thứ đơn giản như đồ chơi cho đến những việc nghiêm trọng hơn như giúp con thoát khỏi những rắc rối về pháp luật. Nhưng đáp lại, trẻ không hề biết ơn bạn vì những nỗ lực đó. Vì vậy, thất bại là cách giúp con có được những kinh nghiệm quý giá trong cuộc sống.

15. Không để trẻ mạo hiểm

Những trẻ có cơ hội tiếp xúc với môi trường thiên nhiên càng nhiều sẽ giảm nguy cơ gặp vấn đề về sức khỏe, biết thích ứng với hoàn cảnh hơn những trẻ chỉ chơi trong nhà.

16. Không trò chuyện với trẻ trước giờ đi ngủ

Nếu bạn dành thời gian trò chuyện với trẻ về việc trẻ đã trải qua một ngày như thế nào sẽ khiến chúng ngủ ngon hơn và cảm nhận được tình yêu, sự quan tâm của cha mẹ nhiều hơn.

17. Không đọc sách cho trẻ khi còn nhỏ

Đọc sách đòi hỏi trẻ ngồi yên, im lặng và vận dụng trí tưởng tượng. Những bộ phim thì không. Đọc sách sẽ rèn cho trẻ biết cách lắng nghe để chuẩn bị cho việc đi học ở trường và phát triển tính sáng tạo cao hơn.

18. Không biết thế nào là cảm giác no

Khi hỏi “Con đã no chưa?”, trẻ sẽ tự động lấy thêm thức ăn. Nguyên nhân bắt nguồn từ giai đoạn khó khăn trước đây khi thức ăn khan hiếm và phải tranh giành. Trẻ sẽ không hiểu được cảm giác no là như thế nào, mỗi lần ăn, dạ dày sẽ làm quen với điều này và to lên.

19. Dạy bằng đòn roi với trẻ lớn hơn 5 tuổi

Bạn cho rằng yêu cho roi cho vọt sẽ dạy dỗ con nên người nhưng hình phạt này sẽ không bao giờ hiệu quả. Trẻ không hư hỏng mà trở nên tức giận, lừa dối, sợ hãi hoặc thụ động làm theo lời cha mẹ để tránh đòn roi.

Hương Giang (theo fatherly)
Đọc thêm…

Các vị trí đẹp để treo gương

20:32 |
Các vị trí đẹp để treo gương
Nếu biết cách chọn vị trí thích hợp, gương sẽ giúp cho vẻ đẹp, không khí ấm cúng của căn hộ được nhân đôi.

1. Nơi phản chiếu các góc đẹp

Nếu góc nhà của bạn có hướng nhìn ra vườn, bầu trời xanh hoặc tủ trang trí đẹp, đó chính là khu vực thích hợp để treo những khung gương lớn. Nhờ vậy, bạn có thể nhân đôi cái đẹp, màu xanh và sự thoáng đãng.

2. Trong phòng khách, phòng ăn

Không gian sinh hoạt chung là nơi cần có sự ấm áp, cảm giác sum họp. Bởi vậy, những chiếc gương sẽ khiến nhà trở nên đông vui hơn khi trong phòng có nhiều người tụ tập.

3. Dùng gương để che các góc xấu

Nếu trong nhà có cột to, hay các mảng tường trống, một tấm gương phù hợp sẽ khiến bạn và khách tới nhà quên đi những khu vực xấu xí này.

4. Trong phòng nhỏ, lối đi dài

Với tác dụng nhân đôi không gian, gương sẽ giúp phòng nhỏ rộng rãi hơn với điều kiện, nhà phải gọn gàng. Với các hành lang dài, bạn đặt gương dọc lối đi để tạo điểm dừng, xóa bỏ cảm giác mệt mỏi.

5. Gần cửa ra vào

Để luôn có sự chỉnh tề trước khi ra ngoài đường, bạn nên có một tấm gương gần cửa với khổ lớn đủ soi toàn thân. Bạn lưu ý đặt gương ở bức tường vuông góc với cửa nhưng không trong phạm vi cửa mở và đối diện cửa ra vào.
Đọc thêm…

Sao Việt kể sự cố chạy show ngày Tết

20:25 |
Sao Việt kể sự cố chạy show ngày Tết
Trường Giang sắp xỉu trên sân khấu vì miệt mài chạy show, còn Quang Tèo bị quỵt tiền cát-xê ngay đêm giao thừa.
20 năm ca hát, Đan Trường hầu như không có một đêm giao thừa, hay những ngày Tết cùng gia đình, bạn bè. Dịp Tết anh đều rong ruổi trên đường để đem tiếng hát của mình đến những vùng xa xôi, hẻo lánh phục vụ khán giả. Năm nay cũng không ngoại lệ, từ ngày đưa ông Táo về trời đến hết mùng, "anh Bo" có lịch diễn xuyên Việt khắp 22 tỉnh thành trong cả nước. "Không hưởng Tết, nhưng ngày nào tôi cũng luôn tràn ngập trong không khí mùa xuân", nam ca sĩ tâm sự.

Có khá nhiều kỷ niệm gắn với dịp chạy show ngày Tết nhưng điều khiến Đan Trường nhớ nhất là các show diễn ở Trà Vinh. Anh kể đêm giao thừa cách đây vài năm, làn sóng người che kín cả con đường dẫn đến Trung tâm Văn hóa tỉnh. Ban tổ chức không bố trí lối đi riêng hay bảo vệ đưa ca sĩ vào. Đan Trường chỉ cách sân khấu vài trăm mét, nhưng không thể nào nhích lên được để vào. "Ca sĩ không đến được với bà con, còn cả đoàn thì tốn công đến nơi mà 'rớt bóp'. Vì vậy, những năm sau tôi chỉ nhận lời hát những ngày thường", Đan Trường kể.

Nghệ sĩ Quang Tèo chia sẻ anh ít khi nhận show Tết vì đây là dịp quây quần bên gia đình. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi nhận show đã bị xù cát - xê. Nghệ sĩ nhớ cách đây 10 năm anh nhận lời biểu diễn ở Hạ Long và được đối tác đưa ra cát-xê 20 triệu đồng. Ngoài anh còn có nhiều nghệ sĩ khác như Tấn Minh, Minh Anh, Minh Ánh... Nhưng sau khi anh và các đồng nghiệp biểu diễn xong thì bầu show biến mất.

"Tất cả mọi người đều phải ở lại Hạ Long trong hoàn cảnh dở khóc dở cười vào đêm 30 Tết và không được đón giao thừa ở nhà. Mọi người đói lả vì sáng sớm mùng một Tết không có hàng quán nào mở. May mắn thay cả bọn được các đồng chí công an mời ăn bánh chưng lót dạ", Quang Tèo chia sẻ.

Diễn viên Trường Giang cho biết có năm anh không ăn được cái bánh tét nào vì chạy show "điên đảo". Anh nhớ năm ngoái khi diễn ở một sân khấu Sài Gòn, anh bị "đứng hình" khi đang diễn vì sắp xỉu. May nhờ nghệ sĩ Chí Tài biết đồng nghiệp đang ở tình thế nguy nan nên "cứu" bằng cách dùng cây đàn guitar đánh lên, thu hút sự chú ý khán giả.

Có năm vào mùng ba Tết, Trường Giang đi diễn ở Quy Nhơn và gặp khá nhiều khán giả phấn khích quá đà. Vì bảo vệ không cho tiếp xúc với nghệ sĩ nên họ ném đá lên sân khấu gây chuyện dở khóc dở cười. "Lúc đó tôi phải đội mũ bảo hiểm diễn tiếp còn ca sĩ Dương Ngọc Thái thì bỏ của chạy lấy người", nam diễn viên hài hước kể.

Nhiều nghệ sĩ bị bể kế hoạch đón Tết cùng gia đình vì chạy show.

Ca sĩ Tuấn Hưng chia sẻ năm 2011 anh nhận show hát quán bar vào đêm Giao thừa do ở gần nhà. Anh nghĩ sau khi hát xong có thể chạy kịp về đón Giao thừa cùng bố mẹ vì chỉ mất vài phút đi bộ. Show diễn kết thúc, đường phố đông nghẹt. Lúc đó anh mới Hồ Gươm là khu vực bắn pháo hoa. Thế là anh phải đón giao thừa ngoài đường. Bù lại nam ca sĩ được xem màn trình diễn pháo hoa vui vẻ cùng mọi người. "Lúc đó tôi chỉ có một chút chạnh lòng vì thấy nhiều cặp tình nhân đứng bên cạnh ôm nhau khi pháo bắn ra hình trái tim trên nền trời", anh nói.

Tương tự, Phương Thanh cũng đón năm mới ngoài đường khi sân khấu bị cúp điện. Đến khi diễn xong, nữ ca sĩ nhìn lên nền trời thấy pháo hoa nổ đì đùng, cô biết mình đã trễ giờ. Biết con gái - bé Gà - ở nhà đợi mẹ nên cô rất nóng lòng. Khi về đến nơi thì con gái đã ngủ. "Chắc con gái cũng hiểu công việc của mẹ nên bé cũng không buồn và không giận mẹ", nữ ca sĩ nói.

Theo: Vnexpress
Đọc thêm…

5 smartphone cao cấp siêu bền

19:31 |
5 smartphone cao cấp siêu bền
Không chỉ chống nước và bụi, nhiều smartphone còn sở hữu khả năng chống va đập, màn hình rơi không vỡ thậm chí đạt tiêu chuẩn về độ bền của quân đội.

Samsung Galaxy S6 active
Cấu hình cao và tính năng như Galaxy S6, smartphone cao cấp năm ngoái của Samsung, nhưng Galaxy S6 active được khoác một bộ vỏ bảo vệ chắc chắn hơn với khung làm từ nhựa cứng, dày và đệm cao su để chống rơi. Mặt kính được thay bằng vỏ nhựa với hoa văn rằn ri.

Không chỉ chống nước và chống bụi với tiêu chuẩn IP68, điện thoại còn chịu được va đập, sử dụng trong môi trường nước mặt, độ ẩm cao, chống tia bức xạ mặt trời... theo tiêu chuẩn quân đội Mỹ. Pin của S6 active cũng nhiều và tốt hơn phiên bản gốc khi dung lượng được tăng lên 3.500 mAh.

S6 Active không được bán chính hãng ở Việt Nam nhưng trên thị trường xách tay, máy có mức giá chỉ 9 triệu đồng.


Motorola Droid Turbo 2
Droid Turbo 2 là smartphone cao cấp đầu tiên sử dụng công nghệ màn hình ShatterShield, được trang tới 5 thành phần khác nhau mà Motorola giới thiệu là "không thể vỡ" khi rơi. Một số thử nghiệm cho thấy màn hình của Turbo 2 bền hơn nhiều so với iPhone 6 Plus, Galaxy Note 5 hay LG G4...

Droid Turbo 2 xuất hiện ở thị trường xách tay với mức giá 9 triệu đồng. Với chip Snapdragon 810 và RAM 3 GB, đây là mức giá tốt so với cấu hình. Máy có mặt tại Việt Nam là phiên bản của nhà mạng Verizon nhưng đã được mở khoá và dùng được tại Việt Nam.


Samsung Galaxy S5 active 

Không chỉ có tiêu chuẩn IP67 chống bụi, Galaxy S5 Active còn đạt chuẩn MIL-STD-810 giúp máy có thể hoạt động trong nhiều điều kiện khắc nghiệt hơn, chống bức xạ mặt trời, hoạt động trong môi trường nước mặn, độ ẩm cao hay chịu đựng va đập lớn, thả rơi từ trên cao.

Tuy nhiên, so với Galaxy S6 active, model này ra trước tới một năm nên có cấu hình không bằng. S5 active được trang bị màn hình Super Amoled Full HD 5,1 inch, dùng chip Snapdragon 801 tốc độ 2,5 GHz, RAM 2 GB. Sản phẩm vẫn được trang bị camera 16 megapixel, cảm biến nhịp tim đi kèm với viên pin dung lượng 2.800 mAh.

Bù lại, giá bán của Galaxy S5 active tại Việt Nam hiện giờ chỉ còn khoảng 4 đến 5 triệu đồng đối với loại hàng lướt.


Kyocera Brigadier

Trong khi màn hình kính Sapphire vẫn chỉ là tin đồn của iPhone thì từ 2014, Kyocera, một hãng điện thoại của Nhật và nổi tiếng tại Mỹ đã trình làng smartphone có màn hình Sapphire. Kyocera Brigadier còn đáp ứng chuẩn Military Standard 810G và IP68 với khả năng chống bụi, nước, va đập, nhiệt độ cao/thấp, bức xạ mặt trời và những môi trường thời tiết khắc nghiệt khác.

Sản phẩm có thông số không bằng các đối thủ tới từ Motorola hay Samsung khi màn hình HD 4,5 inch, camera 8 megapixel với đèn LED flash, camera trước 2 "chấm". Chip Snapdragon 400 tốc độ 1,4 GHz, RAM 2 GB, bộ nhớ trong 16 GB kèm khe cắm thẻ nhớ, kết nối LTE và pin 3.100 mAh. Thiết bị chạy hệ điều hành Android 4.4 KitKat.

Tại Việt Nam, Kyocera Brigadier khá hiếm khi chỉ xuất hiện ít dưới dạng xách tay.


CAT Phone S40

Đây là smartphone siêu bền mới nhất của CAT. So với model tiền nhiệm S50 đang bán với giá gần 10 triệu đồng ở Việt Nam, S40 chạy hệ điều hành mới hơn, Android Lollipop thay vì KitKat. Tuy nhiên, các tính năng siêu bền không hề kém cạnh.

Máy có bộ khung kim loại và cao su chống nước, cho phép thả rơi ở độ cao 1,8 mét xuống mà không hỏng. Tiêu chuẩn quân đội MIL-SPEC 810G giúp chống sốc và va đập mạnh, cho khả năng hoạt động trong điều kiện nhiệt độ từ -25 độ C cho tới 55 độ C.

Nhưng không như S6 active, cấu hình của CAT S40 thấp so với mức giá gần 500 USD khi chỉ dùng chip 4 nhân 1,1 GHz đi kèm RAM 1GB.
Đọc thêm…

Đọc nhiều